Về các bản edit chậm đến nỗi bị cho là drop của tớ


Trước phải xác nhận một điều: Tớ không có drop đâu. Bộ duy nhất tớ có ý dìm là Túy Tiếu. Cũng không hẳn là dìm, chỉ là, lâu lắm tớ không muốn làm…

Tuy nhiên, tớ rất hiểu nỗi ngán ngẩm chờ đợi vì tớ cũng là reader.

Tức là, nếu bạn nào quá ngán tốc độ làm việc của tớ, xin cứ thoải mái mà rước truyện về nhà edit. Với các bản dịch tiếng Anh cũng tương tự, nhưng nếu là bản dịch đề nghị các bạn tự liên hệ với tác giả để xin per. Chuyện hợp tác cùng làm chung một truyện thành thật thì tớ ngại lắm, vì nếu là hợp tác thì phải là 2 người hợp gu, hợp tính, hợp nhiều cái. Chuyện tìm được người phù hợp về ở chung nhà là phụ thuộc vào may mắn.

Tớ chẳng ngại chuyện 1 bộ 2 người làm. Nếu có người làm, tớ vẫn sẽ làm tiếp tục, dù người ta đã làm xong từ đời. Coi như là chạy tiếp sức, đến độ tớ mệt thì các cậu hộ tớ.

Nhưng tất nhiên, nếu đã đỡ bộ nhà tớ, đề nghị các bạn tôn trọng một tý, đừng mắng tớ là edit rùa bò bỏ bê công tác, đừng đạo của tớ, đừng mắng tớ đạo của bạn, vì chắc chắn tớ không làm thế đâu.

Thế nhé, chào thân ái và quyết thắng!

Thông báo


Blog có nhiều bài post có nội dung về tình yêu namXnam, có một số cách gọi khác như BL, đam mỹ, slash.

Đây là blog cá nhân, nên tất cả những gì các bạn đọc đều mang tính cá nhân ít nhiều và không đại diện cho bất cứ nhóm người nào ngoài bản thân tôi.

Blog có những nội dung đòi hỏi bạn ít nhất là 18+ hẵng truy cập. Một khi bạn truy cập, tức là bạn đã chấp nhận rủi ro. Tôi không khuyến khích bất kỳ ai đọc những nội dung đó.

Những truyện/fic/đam mỹ được post trong blog này đều là những sản phẩm của trí tưởng tượng. Không lấy hình mẫu từ hiện tượng đời sống, cũng như nhân vật cụ thể nào. Xin được nhắc lại chúng là tưởng tượng, nên hãy tin rằng ngoài đời thật những truyện như vậy không xảy ra. Bản thân tôi cũng không mong đợi những truyện như vậy xảy ra trong đời thật.

Chủ nhân blog ủng hộ quyền bình đẳng cho những người đồng tính luyến ái và chuyển giới, cũng như quyền bình đẳng cho mọi con người trên thế giới.

Chân thành cảm ơn vì đã ghé qua. Chúc các bạn một ngày tốt đẹp.

Đọc tiếp

Đọc Thú nhân chi Pháo hôi công đích xuân thiên


Tên: Thú nhân: Mùa xuân của nhân vật hi sinh

Cùng tác giả với bộ vừa giới thiệu. Nhân vật công bộ này là anh thú nhân đã bắt cóc Thư Cẩm Thiên của Cường Dưỡng Thư Tính. Dễ hiểu tại sao bộ này được ưa thích hơn, thụ bộ này năng động hơn, tháo vát hơn.

Thụ xuyên về với bộ đồ đi núi, nên bắt đầu cuộc sống cũng không đến nỗi, vẫn còn thức ăn dự trữ. Tình cờ gặp công đang thú hóa và bị công bộ Cường Dưỡng Thư Tính trả thù cắn mù hai mắt đang hấp hối, nên động lòng trắc ẩn cứu về. Sau thấy công như con chó trung thành nên giữ bên người. Thụ trong quãng thời gian này tìm đồ ăn, bắt cá, bắt thú nhỏ nuôi cả mình và công. Vì công bị mù, lại cảm kích thụ cứu mạng nên cái tính lỗ mãng thích ai là đè không bộc lộ trước thụ. Vô cùng thích đoạn này, công tập đi săn với mắt mù. Thụ làm đủ cách thích nghi với rừng rậm nguyên thủy.

Sau đó tình cờ gặp lại vợ chồng nhà rắn Thư Cẩm Thiên, tuy không ai bị chết nhưng cũng đủ làm hai người sợ hãi, nên công nhắm hướng trở về bộ lạc cũ, vì trốn tránh kẻ địch, cũng vì truyền thuyết về nước hồ có thể chữa lành mọi bệnh tật.

Đoạn cẩu cmn huyết là mối lần thụ ăn nhầm quả để sinh con là công lại biến thân lại được thành người, trong khi cả bộ thì chỉ như con mèo to. Thụ trong trạng thái ấy nhận thức được, cho đến khi công vượt muôn trùng khơi tới cái hồ thánh thần kia và khôi phục thị lực :v

Tiếp đó thì hai người xin trở lại bộ lạc cũ của công. Sinh hoạt trong bộ lạc cũng được miêu tả khá thú vị. Thụ không quá nổi bật, cũng không chìm. Những gì làm được hạn chế chứ không vạn năng như các bộ thú nhân khác

 

Đọc Thú nhân chi cường dưỡng thư tính


Đã là thú nhân, hầu như mình chỉ chấm không cao, bộ này đạt mức 7.5. 

Tựa nghĩa là bắt cóc giống cái :3. Thụ Thư Cẩm Thiên xuyên về chưa được bảo lâu đã một người rắn bắt về làm vợ. Nên bạn thụ gần như chẳng biết gì về thế giới. Mang bầu còn tưởng bị bệnh hiểm nghèo, lúc đẻ tưởng sắp ra cục… gì gì đó nên bảo công kiếm cái gì lót không bẩn giường.

Mang tiếng là bắt về, nhưng công cực sủng thụ, trừ truyện hai người chơi trò trốn tìm riết còn thì rất chiều. Thụ chưa tỏ ý muốn thì không manh động. Thậm chí khi đã chính thức rồi, vẫn luôn hạn chế bản thân vì rắn vốn là loài… ờ, dâm. Quen ăn sống nhưng mà thụ chỉ ăn được chín nên dù sợ lửa, nướng thịt đến cháy tóc bỏng tay luôn. Vì thụ, còn chịu gia nhập bộ lạc, đi ngược bởi bản tính loài rắn.

Thụ tất nhiên không bị sét ái tình, nên luôn tìm cách trốn. Nhưng mưa dầm thấm lâu, nhất là khi thụ gặp phải một thú nhân khác trong rừng bị bắt nhốt lại, mới hiểu là trò bắt nhốt của công nó nhẹ nhàng thoải mái chán. Được cứu về thì ngày một chấp nhận, ngày một thỏa hiệp với công. Rồi thì coi công là không thể thay thế được. Công thì vốn đã nhận định thụ là trời là vĩnh viễn rồi.

Cái thích nhất bộ này chắc là mỗi bên đều lùi một tý. Và sủng, lại không có làm công cụ, sáng tạo gì, tuy thụ cũng không đến nỗi ăn không ngồi rồi.

 


Ngồi lướt Mai Hoa Lạc để thẩm xem thế nào.

Thật ra, mình thấy văn Quỳnh Dao cũng bình thường, về cơ bản là mỗi thời một kiểu thôi. Nếu là mấy chục năm trước thì những tình tiết của bà ấy có thể nói là cẩu huyết một cách sáng tạo thú vị, như ngôn tình thôi…

Không biết tại sao lại dịch Mai Hoa Lạc thành Hoa Mai Bạc Mệnh, cũng ếu care căn bản thì chỉ đọc lướt thôi mà.

Bản trên Viet Fun Story rất tệ, lời văn chán đã đành, nhưng thiếu dấu câu thì phải nói là một lỗi khá dở hơi, chắc là lúc gõ vào thiếu. Chương 6 rất kỳ lạ, ngắn ngủn tủn mủn. Có cảm giác là văn cũng không hay lắm… cái đoạn Hạo Trinh rút tay lại khỏi khăn trùm đầu của tân nương rất nhạt, mấy tác giả ngôn tình giờ viết hay hơn (cơ mà truyện các nàng ấy không có sắc thái riêng được như Quỳnh Dao :v)

Những đoạn không đỡ được

- Ngày cưới, Hạo Trinh chạy đến tỏ tình Ngâm Sương, má Thường và Hương Kỳ đỡ cô nàng đang sụt sùi cũng cảm động lây vì tình cảm giữa hai người >.<

- Lần đầu hai người tình tính tang…

- Phúc Tấn đến bảo sắp xếp cho Ngâm Sương làm chính thất người khác, vì thằng cu 5 ngày không viên phòng, Ngâm Sương không muốn phản bội Hạo Trinh lao ra tính nhảy giếng :v

- Bé xinh bé đẹp, ai cũng yêu bé

- Tay bé bị kẹp, chàng ko biết, nên chàng yêu cầu là em đàn em bất chấp hết. Tình tiết này các tác gia ngôn tình nên học tập để đưa vào cung đấu trạch đấu -_-

- “Cô ấy mới thật sự là người trong mộng của tôị Tôi yêu cô tạ Ta nói thật nếu công chúa chấp nhận thì cuộc hôn nhân của tôi và nàng còn mong manh tồn tạị Còn nếu không? Công chúa trăm phương nghìn cách gây khó dể, hiếp đáp Ngân Sương, thì có nghĩa là công chúa đã dồn tôi vào cái thế phải đối kháng, tình nghĩa chúng ta cũng không còn nữạ “

- Vương gia thăng chức cho Ngâm Sương lên thành Dì Bạch

- Hạo Trinh vào cung giải trình về vụ sẵn sàng từ hôn. Hoàng thượng :  Nhà vua cũng lúng túng khi biết rõ sự thật. Nhưng mà vua cũng cảm phục cái thái độ uy vũ bất năng khuất của Hạo Trinh.

- Đoạn Hạo Trinh xông vào đòi xử tử Thôi ma ma vì làm Ngâm Sương sảy thai

- Ngâm Sương cảm động khi được Thôi má ma mời qua dinh công chúa…

Một số cái thêm:

- Phúc Tấn nghĩ: con bé xuất thân giang hồ nhưng không hề lẳng lơ, kiểu cách… -> chẳng lẽ lại đi lẳng lơ với bà?

- Ngâm Sương và cha là ăn mày. Đúng là không nên coi khinh ai cả, nhưng cô ấy hành nghề ăn mày. Đấy là quan niệm chính thống thời xưa chứ không phải quan niệm miệt thị thời xưa. Chính vì thế mới nay đây mai đó, mới chạy ăn từng bữa, mới không thể dừng lại chỗ nào kiếm cái nghiệp tử tế hơn.

- Cái phần để Ngâm Sương theo hầu công chúa ý mà, hai mẹ con ngu ếu tả.

- Cái chức của Hạo Trinh, lúc bù đầu, lúc rảnh vãi đạn

Quả tình là thiếu nữ hiện đại bình thường không đọc được, không biết lúc thành bác thím trung niên có thay đổi quan điểm không nữa. Hôm trước tình cờ xem phim, hẳn là hay đó. Vẻ đẹp của diễn viên thời xưa không dễ diễn tả, phần lớn thời đó họ chọn những diễn viên như từ trong truyện bước ra. Cơ mà đoạn mình xem trúng là lúc công chúa đã phát điên bị Phúc Tấn nhốt trong phủ, Phiên Phiên vào cung mách Hoàng Thượng. Cái đoạn Ngâm Sương (Ngân Sương?) quỳ trước vua rồi bò ra ngoài trông chết cười, đúng là có cảm giác cô nàng là loại bất chính.

Thật ra đã quen độ nc của các nhân vật chính, cơ mà hình như cả cái thế giới Quỳnh Dao tạo dựng cũng nc. Không thẩm nổi. Mà không thích phản Quỳnh Dao, thông thường phản Quỳnh Dao vẫn não tàn làm sao ấy.

Tính thẩm hết, nhưng sức người có hạn.

 

 

 

Đọc Trọng sinh chi dị thú liệp nhân


Thợ săn dị thú sống lại <3

Nếu đánh giá sao, hẳn là được 7/10, tức là ok.

Bộ này không nói nguyên nhân trọng sinh, thật ra độc giả thường cũng chẳng quan tâm lắm vấn đề này thì phải. Bối cảnh là tương lai sau mạt thế, không biết tác giả có viết bộ nào về thời kỳ mạt thế không nữa. Thế giới phần lớn đã bị nhiễm phóng xạ, con người không bị ảnh hưởng bởi phóng xạ nữa, nhưng vẫn không thể sống ngoài lớp phòng vệ. Thế giới được chia thành các liên minh châu lục, con người co cụm trong những thành phố có lớp rào chắn phóng xạ, cũng như dị thú. Dị thú hiểu đơn giản là tất cả những loài động vật hoang dã sau mạt thế, có thể tích lớn như thời nguyên thủy, tất nhiên, cũng có khả năng có được dị năng nếu chúng có thể sống tiếp mà không bị giết thì còn có khả năng đạt đến trí thông mình trên bình thường…

Xin lỗi vì lạc đề.

Tóm lại, bộ này xây dựng vào thời có dị thú với hình thể khổng lồ, đôi lúc còn có dị năng như x-men. Nhân vật chính là một thợ săn. Anh là Trần Mộc – đại thiếu gia nhà họ Trần. Số quá nhọ nồi, gặp phải thằng em cùng cha khác mẹ hại chết, không biết tại sao trọng sinh về năm 20 tuổi, khi vừa mới tốt nghiệp đại học, chưa gặp phải em trai, nên quyết định bằng mọi giá nâng cao thực lực để dễ dàng thoát ly Trần gia và trả thù.

Riêng màn trả thù của anh cũng đáng được đánh giá cao rồi. Không huyết tinh, đúng người đúng tội, nếu kẻ thù không tham lam độc ác thì vẫn còn có đường thoát. Thêm một điểm tốt nữa là không đi quá sâu vào việc thăng cấp của main. Xây dựng tình tiết rất tốt, không chỉ dừng lại ở trả thù, mà là sống tốt. Kẻ thù kiếp trước của main chả là gì trong kiếp này sất. Kẻ thù trong kiếp sống này mới tầm cỡ.

Tạo được cảm giác nhân vật chính già dặn, đúng kiểu trọng sinh.

Em nhân vật phản diện chính của truyện, em trai cùng cha khác mẹ đúng là Bạch Ngâm Sương version nam. Mình đọc mà băn khoăn có phải tác giả ngán mấy bộ nhân vật chính là tiểu tam với đứa nhỏ tội nghiệp sinh ra không cha mà dìm Lâm An Liệt và nhà họ Lâm thế không nữa. Cả nhà họ là kiểu người thích khóc lóc đổ lỗi cho người khác về nỗi bất hạnh của mình. Mà nhiều lúc họ là ngu thì chết chứ bệnh tật gì đâu.

Phần cuối và phiên ngoại chuyểnển sang thoải mái, ngọt ngào nên chán.

Đọc Trọng sinh chi Trầm Vân Đoạt Nhật


Mây mờ cuốn mặt trời. Mây mờ cuốn mặt trời.

Nếu không phải Linhchan edit, chắc không đọc.

Văn phong hay, hình tượng nhân vật hợp sở thích nhiều người. Tức là cả công lẫn thụ đều mỹ đến mức độ nào đó. Công cực mỹ, thụ mỹ bình thường.

Và xin nói đây là bài ném đá…

Thẳng thừng mà nói, ném đá đơn thuần là vì mình đọc nó trong lúc lên cơn, yêu cầu quá cao với bất cứ thứ gì, chứ còn thì thấy khá nhiều người khen.

1. Ghét thụ

Có nói gì thì nói mình vẫn cảm thấy thụ ngu… Ngây thơ đến quá mức thì vẫn là ngu thôi. Nhiều bạn cho rằng trí thông minh là thuộc thành phần tài năng không thể thay đổi. Đúng, nhưng ngu thì vẫn có thể cải thiện được đó. Cơ mà, mình thấy thụ trọng sinh rồi, vẫn ngây thơ vô tội như thường.

Hơn nữa, không thích si tình kiểu chết đi sống lại như thụ (kiếp trước), mình thích si tình thụ của Khốn Ỷ thôi. Công phải có điểm đáng mà yêu, nếu không đáng yêu lắm thì cắt gân nó, nhốt nó lại =)) Theo lời kể của thụ, Vương Tranh thằng nhóc này nó yêu thụ ở chỗ quái nào thế hỡi giời, thực sự là tuyệt đường sống luôn. Ừ, kiếp này nhóc nó đáng yêu thật :)) Cơ mà như bạn nào đó đã nói, mấy nhân vật này tâm lý có vấn đề hết.

2. Ghét công

Harry Tsu, này thì ốm yếu bệnh tật, tài mạo song toàn này, chuẩn Harry Tsu.

Tài giỏi cho lắm vào, có mỗi thằng cháu không bảo vệ nổi. Không yêu được nó thì để nó sống vui vẻ tý. Nhiều cách lắm giời ạ.

3. Hào môn thế gia

Vương thái thái, vì cái gì bà không giao công ty cho Vương Tranh cho nó nhanh gọn, không thì cướp về cho Vương Tranh cho nó gọn, họ Nhâm ngoài con bà với thằng cháu, ai dám ra tranh đâu. Chuyển giao quyền lực chắc chắn là có tổn thất, để vào tay một người kém kinh doanh như thụ làm cái gì cho nó phá hết.

Nhâm Kỳ Nhật đã thua rồi không bán mẹ cái công ty ấy đi để làm gì. Bạn có nhiều tình cảm với Nhâm gia thật, bạn thật là vĩ đại gánh vác sự nghiệp ông cha chưa từng thấy mặt.

Bạn Thư Viện, mình thích bạn.

Nhâm Trác Vũ, cháu chết dư lào hả cháu. Cháu lớn sớm quá, mới hơn mười tuổi đã father complex rồi. Ờ thì mẹ cháu có hơi hâm dở nhưng cũng được mà.

4. Xuyên gì mà xuyên lắm thế!

Công xuyên, thụ xuyên, con ghẻ của thụ xuyên, công phụ thì Trang Chu mộng điệp

5. Mình không có duyên bộ này.

Đọc lúc lên cơn, hơn nữa nhảy cóc vô cùng hoành tráng dù không cố ý…

 

Viên Ngọc Kề Bên – Chương 15


Chương 15:

Đàm U kinh hãi, không kịp bắt lấy tay Lưu Quang, đến khi tiếng nước soàm soạp vang lên mới đọc chú ngữ, sử dụng pháp thuật tách từng tầng nước ra.

Nhưng dưới đáy nước không hề có người, càng không có Lưu Quang.

Chẳng lẽ là ve sầu thoát xác?

Không, không thể nào!

Đàm U nhíu mày, định tìm chung quanh, thì cảm thấy trên ngực chợt nóng lên. Tâm hắn nảy lên, vội lấy trân châu cất trong ngực ra, hạt châu so với bình thường tỏa sáng hơn vài phần, chung quanh bao phủ một lớp hào quang ngũ sắc, đẹp mắt cực kỳ.

Như thể…

Như thể trong nháy mắt tiếp theo sẽ nát vụn.

Trong chớt mắt, Đàm U đã hiểu ý Lưu Quang.

Hắn không chút do dự, lập tức nắm chặt viên ngọc trong tay, sau đó cúi đầu cắn tay mình, đưa lên không trung vẽ một phù chú.

Thoáng chốc ánh sáng chói lòa.

Đàm U được bao bọc trong hào quang, có điều chỉ trong nháy mắt, đã biến mất tăm chỉ còn hạt trân châu rơi trên mặt đắt, lăn tròn mấy vòng.

Trời đất xoay chuyển.

Đàm U nhắm chặt mắt, đợi cảm giác choáng váng đi qua mới mở mắt nhìn chung quanh ── chân đạp trên nền cát xốp, tầm mắt có thể thấy cả biển khơi bao la không giới hạn.

Nơi xa xa biển trời hòa một màu, chân trời rực rỡ bảy sắc mây bay, cảnh sắc đẹp vô cùng; gần đó có một phiến đá nổi, một nam tử áo đen đang đứng trên đó, bóng lưng thon gầy đơn bạc, tựa như gió thổi sẽ tan vào hư không.

Đàm U biết đã tìm đúng nơi, không khỏi nở nụ cười, bước lên trước, cất cao giọng: “Không thể ngờ bên trong viên ngọc bé nhỏ lại là cả một động tiên.”

Nghe vậy, nam tử áo đen quay đầu trở lại, gương mặt lạnh nhạt có một tia rung động: “Điện hạ sao lại đến đây?”

“Thiên hạ to lớn, có nơi nào ta không thể đến?”

“Nhưng nơi này khác những nơi khác.”

“Đúng, đây có thể coi là lãnh địa của em, dù ta có bản lĩnh thông thiên, ở chỗ này cũng không dùng được.” Đàm U từng bước đến bên cạnh Lưu Quang, nở nụ cười tự nhiên, “Nếu em muốn báo thù, hiện tại là thời cơ tốt nhất.”

“Thù ư?” Lông mày Lưu Quang cau lại, chợt nở nụ cười, “Tôi và điện hạ thì có thù gì?”

“Em không hận ta chia rẽ em và Bạch Thất Mộng ư?”

“Nếu trong lòng ngài ấy có tôi, thì dù điện hạ giở thủ đoạn hèn hạ nào cũng không hữu dụng. Huống chi hận một người còn nhọc công hơn yêu một người, tôi lấy đâu ra tinh lực?”

Lưu Quang vừa nói, vừa ngồi xuống, nhìn mặt biển đến ngây người, không để ý tới Đàm U.

Đàm U xưa nay muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, đã bao giờ bị lạnh nhạt như vậy? Trong lòng không khỏi cảm thấy thất bại, nhưng thấy bên mặt tái nhợt của Lưu Quang, lại không nhịn được cười ha hả.

Thật buồn cười.

Hắn hao hết tâm tư, nhưng cả sự thù hận của người này cũng không chiếm được.

Có phải là vì không chiếm được, nên càng không thể từ bỏ không thể buông tha, có phải không?

Nghĩ đến đây, Đàm U cũng theo Lưu Quang ngồi xuống, nhìn mặt biển lặng yên không cơn sóng, “Đây là Đông Hải trong trí nhớ của ngươi? Ngươi sinh ra ở đây sao?”

Lưu Quang không trả lời, nét mặt có phần ngây ngẩn, một lúc lâu sau mới mở miệng: “Lúc ban đầu, bốn phía đều một màn đen, ngoài hơi lạnh cái gì cũng không thấy, cũng không cảm nhận được. Sau đó không biết tại sao, có thể nghe thấy thanh âm của người khác, cảm giác được sự náo nhiệt xung quanh, nội tâm bắt đầu biết đến tịch mịch, rất muốn mở mắt nhìn trộm thế giới thử xem.”

“Sau đó thì nhìn thấy Bạch Thất Mộng?” Đàm U khinh thường hừ một tiếng, “Vậy chỉ có thể nói tên kia vận tốt. Nếu em lần đầu mở mắt thấy người khác, e cũng sẽ yêu như thế thôi.”

“Có lẽ vậy.” Lưu Quang không phủ nhận, còn thoải mái nói, “Đáng tiếc hết lần này tới lần khác lại là Bạch Thất Mộng.”

“Lưu Quang.” Tâm tư Đàm U khẽ động, bất giác cầm lấy tay cậu, “Chúng ta ở đây đã khá lâu, hẳn là nên đi ra ngoài thôi.”

Lưu Quang lắc đầu, ngẩng mặt nhìn trời. “Điện hạ đúng là nên đi ra ngoài, tôi muốn ở lại.”

Trong lúc nói chuyện, mặt biển chợt nổi cơn giông tố, trời thoáng chốc trở nên đen kịt, mây đen ùn ùn kéo tới, phảng phất như lập tức sẽ có mưa to.

Đàm U biến sắc, nắm chặt lấy bàn tay Lưu Quang, nói: “Năng lực của em đã cực hạn rồi, ảo cảnh này rất nhanh sẽ tan vỡ.”

“Đúng.”

“Em thật sự định tự hủy nguyên thần?”

Lưu Quang mỉm cười, cuộc đời cậu, có lẽ hôm nay là ngày cười nhiều nhất. “Làm người mệt mỏi quá, có lẽ làm một viên ngọc bình thường vẫn hơn.”

Vẻ mặt cậu đạm nhạt, nhưng nụ cười lại đẹp vô cùng, khiến toàn thân như thể phát ra hào quang.

Đàm U nhìn không rời mắt.

Nháy mắt tiếp theo, mạnh mẽ kéo Lưu Quang vào trong ngực, hỏi: “Nếu ta thật tâm, kết quả sẽ khác chứ?”

Lưu Quang suy nghĩ, nhắm mắt lại: “Làm sao có thể.”

Đàm U không lên tiếng, chỉ dùng một tay kéo Lưu Quang đứng dậy, quay đầu đi.

“Điện hạ?”

“Giờ đi vẫn còn kịp, thứ ta muốn, sao có thể bị hủy diệt như vậy.”

Họ vừa nói vừa chạy về phía trước, bên tai vang lên tiếng nổ đùng đùng, mặt đất dưới chân không ngừng chấn động, chân trời u ám kia cũng bắt đầu rạn nứt, từng khối đá khổng lồ thi nhau rơi xuống.

Đàm U đoán không lầm, ảo cảnh trong trân châu này sẽ sớm vỡ tan.

Trong lòng Lưu Quang lo lắng, không khỏi kêu lên: “Điện hạ nếu không rời khỏi đây, e là cũng bị ảnh hưởng.”

“Ta đi, ta sẽ dẫn em theo.”

“Tôi? Tôi đã quyết tâm…”

“Quyết tâm vứt bỏ tất thảy?” Đàm U cười, thay cậu nói tiếp, “Chỉ gặp một vài vướng bận đã đầu hàng thế sao? Lưu Quang ta biết không phải người nhát gan như vậy.”

Lưu Quang cứng họng, nói: “Hẳn điện hạ đã nhìn lầm người.”

“Không, em nhất định sẽ đi theo ta.” Đàm U ở đây không thể sử dụng pháp thuật, chỉ có thể kéo theo Lưu Quang né tránh những tảng đá kia, bộ dạng có vẻ chật vật, nhưng nụ cười bên môi không đổi.

“Nếu tôi không đi, điện hạ cũng ở lại sao?”

“Đúng vậy.”

“Thứ điện hạ muốn đã đoạt được, còn điều gì không hài lòng? Việc gì phải làm như thế?”

“Vì em là Lưu Quang.” Đàm U siết chặt cổ tay Lưu Quang, đôi mắt đen thẳm như dậy sóng, từ tốn nói từng từ, “Trời đất ngàn vạn tuổi, trong ngàn năm vạn năm, chỉ có một Lưu Quang.”