Blog chứa những vấn đề thuộc nội dung trên 18+, thậm chí trái với quan niệm chung. Cụ thể, có những cảnh quan hệ và tình cảm giữa những người đồng giới. Nếu ai thấy không vừa lòng với điều đó, xin hãy nhấn back. Nếu đã quyết định đọc, hãy đảm bảo bạn đã có đầy đủ sức khỏe tinh thần cũng như thể chất để chấp nhận những cảnh “người lớn”.
Continue Reading
Xin hỏi, có cô bác gần xa, bà con cố hữu nào vào được blog Quê Choa không? Cho mình nhờ chút -__-
Độ mấy năm trước, mình bắt đầu dịch truyện. Các thầy cô của Hanu tuyệt lắm, vì đã khiến một đứa tiếng Anh vớt vát mới qua thời cấp 3 như mình chịu khó đọc hiểu bằng tiếng Anh, lại còn tin có thể dịch được. Thú thật là bây giờ đọc lại bản dịch đó thì… mình sẽ chỉ thấy có chút máu nóng tuổi trẻ mà thôi, trình độ miễn bàn. Thế nên, khi mà có người beta giúp mình, mình rất vui. Có điều, khi người ta gửi lại bản beta cho mình, mình có 2 suy nghĩ:
- Đất ơi, sao mày không nứt ra…
- Làm ơn đứng bao giờ beta cho tôi nữa!!!!!!
Bởi vì, người ta làm quá-nuột.
Quá nuột sao lại và vấn đề ư? Hừm, theo cái bản người ta gửi lại cho mình, người ta beta không hẳn là dựa vào cái bản dịch của mình, mà là trực tiếp mở bản Eng ra đọc, thấy không nừa ý là sửa. Câu truyện đã hiện lên dưới dáng vẻ hoàn toàn khác, giống như em gái hôm trướci lao động công ích ở trường khác hẳn hôm sau xuất hiện với vẻ ngoài trang điểm lộng lẫy ngày cuối cấp. Mình vừa tủi, vừa tức. Hiểu rất rõ người ta ở đẳng cấp hoàn toàn khác với mình. Cũng may mà người ta không beta cho mình lần nào nữa. Ít nhất là mình vẫn có thể từ chối gửi chap tiếp theo. Thật sự là…
Bây giờ với đam mỹ, cũng có những người dịch mà mình thấy hay muốn khóc. QT vừa là phương tiện, nhưng cũng vừa là rào cản tới một bản edit tốt. Chẳng hạn, QT dịch là “không sai”, sẽ hiếm khi chúng ta đổi thành “đúng”.
Dẫu sao, tốt hơn là nên cẩn thận với QT.
Không phải vì dĩ hòa vi quý. Mà đơn giản là, ép nó đến tận cùng thì có được cái đ* gì đâu? Không chừng còn bị chó cùng dứt giậu nữa.
Ví dụ cho trường hợp này mình vừa mới chứng kiện, vì thế mới hiểu được và thấm nhuần lý lẽ: “Hãy chừa cho người ta một đường lui” và “Muốn lấy mật thì đừng phá tổ ong”. Khi món đồ dễ thương của bạn bị cầm nhầm kiểu: “Em cầm nhầm vì là em cũng có đồ giống y hệt thế chứ không phải em cầm nhầm đâu.” Đừng gào thét ầm ĩ bạn trẻ, đừng hậm hực, nhưng nhất định đừng im lặng, chỉ cần lấy lại đồ, chỉ cần nhắc cho người ta biết bạn biết trò của người ta rồi. Cái cơ hội bạn có thể ép cho người ta nói: “Tôi đã ăn cắp” là gần như bằng không. Cái triết lý “Muốn lấy mật đừng phá tổ ong” là ở đó. Những thằng tội phạm không bao giờ cho rằng mình phạm tội. Chúng nó luôn có lý do, luôn có sự biện minh cho mình. Những lời đúng như vậy từ Đắc Nhân Tâm mà phải đến khi mình thực sự gặp, mình mới thấm.
Trước một kẻ xa lạ, hành động tuyệt tình như thế của bạn có thể dẫn đến sự hoảng sợ và rạch mặt ăn vạ. Trước người thân thiết, cứ khăng khăng là đúng có thể dẫn đến sự dứt áo ra đi của người ta. Tất nhiên, bạn có thể cho rằng người mình thân thiết sẽ không bao giờ ngu muội và cố chấp đến thế. Mình cũng tin là thế. Nhưng trong cái mớ quan hệ dây mơ rễ má của người Việt, thân thiết có nhiều dạng lắm, hơn nữa, người tưởng như thân thiết đôi khi lại là xa cách. Và có những mối quan hệ cần giữ chẳng phải vì trái tim, mà lại là vì cái đầu, vì những ánh mắt khách quan và không khách quan xung quanh. Vả chăng, vì trái tim mình đôi lúc bạn phải là người xuống nước trước. Biết đâu hành động đó sẽ được đáp trả vào sau này, tại sao phải cứng nhắc chiến thắng với người mình yêu thương chứ?
Hơn nữa, có cái gọi là chiến thắng trong một sự tranh luận sao? Vấn đề đúng tất nhiên là mãi đúng. Chúng ta biết mình đúng thì đâu cần ai phải công nhận điều đó. Thật ra, chúng ta chỉ cần người bạn, người thân, người đối diện kia thừa nhận chúng ta, phần lớn là thế. Tại sao ta phải giành chân lý cho chân lý? Chân lý đâu phải thứ giành mà được.
Mình đang tiếc nuối, và khinh. Mình chưa từng nghĩ đến cụm từ “ăn cắp vặt” lại có thể xuất hiện ở một người đẹp đẽ như em. Có lẽ em không nghĩ hành vi đó nghiêm trọng. Đáng tiếc… cũng có thể mình khắt khe. Còn em thì vô tâm vô tri. Bài Mama phải không nhỉ? Heartless, Mindless :))
Đây đã không còn là tin tức mới nữa. Nếu các bạn thường xuyên cập nhật từ box Shounenai FC của VNS, hẳn đã gặp bài giới thiệu về cuốn tiểu thuyết này. Mình đã xin bài viết này từ Hủ Động của bạn Selina Dinh, gọi là góp phần quảng bá cho sản phẩm đi.
Có điều bây giờ mình mới để ý (và phản đối) ở bài viết, đó là về nhân vật Lý Thường Kiệt. Hủ chúng ta thường hay bận tâm về vấn đề, ờm, trên dưới, dù chúng ta vẫn biết không có gì là tuyệt đối. Lý Thường Kiệt là một người đáng để người ta nể phục. Trong suy nghĩ của mình, hẳn ông phải là một người quyết đoán và tàn nhẫn khi cần thiết, bởi, người tàn nhẫn nhất là người tàn nhẫn được với chính bản thân mình. Ông đã vứt bỏ khả năng duy trì dòng giống, có lẽ là để tiến thân, cũng có lẽ là để bảo vệ dòng họ, hoặc muôn vàn lý do mà chúng ta không thể nào biết được, vét bỏ và vươn mình lên cao vút, và vô tình đã đặt tên mình vào trong đất nước.
Triều Trần là được nói là triều phong kiến huy hoàng và đậm nét nhất trong lịch sử. Triều Lý, trước triều Trần, những ảnh hưởng lễ giáo nho học chưa phải là điều đậm sắc, thế nhưng đó là những nét không thể phủ nhận. Triều Lý là một thời đại giàu có, con rồng thanh mảnh bờm mềm mại uốn lượn đẹp đẽ rõ rệt khác hẳn con rồng béo cục mịch của Trung Quốc. Việt Nam có những con người bảo vệ giang sơn khác hẳn Tàu, họ cũng là một phần đất đai, họ cũng yêu quý đất, họ gần với dân, có ở đó những cô gái Ỷ Lan mang trong mình khí thế của Bà Trưng Bà Triệu. Mình giới thiệu cuốn tiểu thuyết này, cũng thật sự mong có thể cảm nhận phần nào đất nước qua cuốn sách mới này.
Nói cho có đầu có đuôi thì chính là lượn nhà sách và bị cái bìa nó lừa tình. Beta tớ đã lượm cuốn này về.
Uầy, theo như con Heo nó nói ấy, thì nhìn cái bìa là biết BL rồi, nhưng mà, “HẬU CUNG”cơ mà, hậu cung thì tao YY thế nào được con con Heo kia? Cái đề nó lừa tình cơ mà.
À vâng, xin phép vào chủ đề chính mà Beta lừa tình siêu cấp tớ đây bức xức từ hôm qua tới giờ.
Tước hết là nhờ bạn chẻ nhìn qua cái hình này.
Nói đi! Làm ơn nói đi, nói là ngôn tình đi, tớ hiến thân cho bạn…nhầm, tớ hiến cái Project mới cho bạn luôn. Rồi okie, bạn không thừa nhận chứ gì, vậy bạn nói đi, một thằng đi thi sử như tớ mua một cuốn TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ thì có gì sai?!
Bạn Heo nhà này phán thế này: Nhìn vào là biết, quan trọng công thụ thế nào thôi?!
Vâng thưa các bạn “chẻ”, cái cuốn TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ DÃ TƯỞNG KIẾM HIỆPnày chính là truyện đồng tính của Vệt Nam, do tác giả Bùi Anh Tấn viết.Nội dung cuốn truyện, (theo lời con Heo), là xoay quanh cuộc chiến chống Quân Tống xâm lược. Đại tướng dẫn dắt nhân dân ta đến chiến thắng, theo dòng lịch sử là Lý Thường Kiệt, trong tác phẩm này là Ngô Thuấn, là người mạnh mẽ. nhưng lại có những dằn vặt về xu hướng tình dục của bản thân. Vâng nói là giới tính là trật ề, phải là xu hướng.Vâng, theo như lời một kẻ đọc chưa hết truyện thì đây chính là công.
Đọc Khuynh Tẫn Thiên Hạ, ta thấy lâm li bi đát về mối tình Khuynh Càn đầy đau đớn trong một xã hội mà việc nối dõi tông đường đều kiện tiên quyết, Việt Nam ta cũng vậy, với một vị tướng được coi là anh hùng của dân tộc, nó cũng đau đớn không kém.
Hạnh phúc có, nhưngđể làm nền cho nổi đau tưởng chừng như thấu đậm trời xanh. Người ta bảo: Trời xanh là mãi mãi. Nhưng khi mưa trời vẫn đen kia mà, đen như cái cuộc đời bị trách nhiệm che khuất ánh sáng. Đen như cái cái khoảng không mà chị Dậu lao vào vậy. Cái tiền đồ nó sáng lắm, sáng đến nỗi tình yêu nó chìm hẳn vào tăm tối.Ừ thì rồi, như thế không có nghĩa họ không yêu, họ vẫn yêu, dù cho tình yêu đó đưa họ đến ngõ cụt trong cuộc đời.
Tớ không dám nói nó hay như KTTH, càng không dám bảo nó sánh vai với các truyện khác. Chỉ dám b o, nó là luồng gió mới cho văn học đồng tính ở Việt Nam, không phải như “xin lỗi em, anh đã yêu anh ấy”, “Bóng”,… nó đề cập đến một vấn đề gần như xa lạ, vẽ nên một hiện thực xa rất xa trong cái hiểu biết hạn hẹp của con người Việt về thời phong kiến ở nước mình, một cái gì đó cao đẹp, vẫn là chiến tắnng đầy tự hào, vẫn là anh hùng áo vải hiên ngang, vẫn là vị tướng anh dũng, bất khuất, vẫn là con người Việt đẹp đẽ oai phong….và cũng là con ngời gần gũi hơn bất kì trang sách sử nào.
Cái gì hoàn hảo thì sẽ xa, mà xa thì người ta không với tới. Ta nhìn vào hiện thực ta nói họ vẫn là họ, là ocn người như ta, đến khí ấy ta mới có thể hiểu, họ là ai, và họ nghĩ gì, họ ra sao khi rơi vào vòng luân ái không lối thoát vì nững kĩ cương, phép tắc ca Nho giáo mà chế độ quân chủ chuyên chế thời phong kiến đặtt ra…Đọc và cảm nhận, vì cảm xúc là của cá nhân, người nói hay, người bảo dở, tớ chưa đọc nên không dám nói nhiều.
PS:Nhân tiện cho bạn nào cần mua thì… truyện này là kết thúc có hậu. Đọc thì chưa đọc, nhưng lướt ngang lướt dọc thì thấy diễn đạt tâm lý nhân vật tốt, văn phong mới lạ, hình tượng nhân vật ánh rất đúng vào tâm lý ai đó có cái móng heo. Đặc biệt, vì tuyện này xây dựng anh công trên cơ sở lý thường kiệt mà LTK lại là hoạn quan (mời tham khảo tại đây,thông tin này tớ không chịu trách nhiện). Tuy là hủ nam nhỏ, lại chỉ có một tình yêu duy nhất, tớ khôgn dám đứng chung hàng với các hủ nam, nhưng mà tung bông cho Slogan : Fan gơ cứ tưởng rằng mình hùng hậu và đáng sợ lắm, nhưng thực ra fan boi mới là lực lượng nguy hiểm kinh hồn hơn gấp bội.
Và tình hình là hủ chúng ngày lộ diện càng nhiều, không chỉ bên Mỹ với Obama làm to, hay má Vu của Tung Của, mà cả Việt Nam ta cũng bắt đầu xuất hiện rất nhiều tai to mặt lớn với những phát ngôn rất ư là cẩn trọng (điển hình trong tí tưởng bở của con Heo là nhà báo Tạ Bích Loan – Giám đốc VTV6).
Hãy phất cao lá cờ của chúng hủ vì chúng ta quá khôn ngoan khi “nếm mật nằm gai”, chờ đến khi tất cả đã len lỏi đến từng ngóc nghách thì đồng loạt xuất quân =))
Vỗ tay cho chúng hủ, bao gồm cả hủ nam lẫn hủ nữ.Bài viết chịu trách nhiện bởi Beta gà và Heo Dinh.
Cảm ơn heo đã cho tao cái ID của mày,
gây loạn bằng tên mày là thú vui mới của tao, he he.Pleiku, 21/05/2012. 6:12PM
Cám ơn Hủ Động đã cho mình post bài viết này.
Warning: Bài viết chỉ mang tính chất vui đùa. Tuy những điều dưới đây là hoàn toàn không phải lời của tôi, nhưng có căn cứ những sự thật lịch sử và suy luận nhất định. Xin đừng áp đặt lối suy nghĩ áp đặt nào lên chúng. Những điều xưa cũ không chỉ có một giá trị phiến diện, những người xưa cũng điều có những đặc điểm mà theo mỗi người là hay là dở khác nhau.
“Đến như tương quan giữa hai dòng họ nắm chính quyền cũ, mới cứ tưởng là gay gắt, đầy thù hận vậy mà ta còn thấy ông phế đế Đinh Toàn cúc cung phục vụ Lê Hoàn và chết đi giữa mặt trận (năm 1001) được ông vua mới kêu trời thương tiếc”
Trích Những Bài Dã Sử Việt – Tạ Chí Đại Trường, trang 148
“Lí Thường Kiệt còn được ghi với tên Lí Thượng Cát nên trong truyện Lí Đạo Thành, tác giả tha hồ kể tội hoạn quan: “Lí Thượng Cát là chức ngự tụ, cậy được thương yêu, bàn chõ vào việc chính”. Ở đây ta gặp được một danh xưng khác chỉ hoạn quan là “ngự tụ”, chữ này không thấy có trong Từ hải, chắc Phan Huy Chú mượn từ chuyện “đoạn tụ” (cắt ống tay áo) mà chế ra.” “
“Ý nghĩa cao quý của việc hầu hạ Con Trời nằm trong tên quyển sách được ông Kim Dung kiếm hiệp hoá mà lớp người ở Miền Nam những năm 60 của thế kỉ vừa qua ai cũng nghe tên, có điều không biết đó là sách chỉ phương cách thiến an toàn: Quỳ hoa bảo điển. Lâm Bình Chi, Nhạc Bất Quần, Tả Lãnh Thiền, Dương Giáo chủ… ai cũng phải qua cái cầu “giơ dao chém phăng một cái” mới có thể bắt đầu tập luyện võ nghệ tuyệt luân, và chắc chắn sẽ trở thành võ lâm minh chủ. Chỉ có điều bất tiện là các bậc anh hùng cái thế này sau đó râu rụng sạch, tiếng nói eo éo, chạy xa vợ, hay như Dương Giáo chủ võ nghệ cao cường hơn thì ru rú trong phòng kín đan thêu, mê trai. Quỳ hoa bảo điển là “sách báu khuôn thước của hoa quỳ”. Vua là mặt trời để hoa quỳ xoay quanh theo, mang tên khác: hướng dương. Lòng quỳ một dạ hướng hương. Ý nghĩa của hoạn quan cũng tương tự.”
“Trước hết là ở hình dạng nhân vật, được tả là “da thịt đen như mực”, đen “nhưng da láng như mỡ”, được cả tiên Đồng Tân khen “đẹp lắm” trước khi tiếp sức thêm giọng hát tuyệt vời ngoài tính chất thông minh mẫn tiệp khác. “Đen” ở đây rõ ràng là da đen theo giống chứ không phải vì giang nắng! Đời Trần đã có rất nhiều giao tiếp với hải đảo dân có màu da sậm hơn người Việt, vậy thì việc có một người con lai như thế không phải là điều lạ. Thời Lê Trung hưng có người lấy lái buôn ngoại quốc sinh con đen mà chắc vì sĩ diện con Rồng cháu Tiên người ta đã cho bà ta mãi đến sau hai năm xa chồng mới sinh con! Ô Lôi lúc lớn lên được vào hầu trong cung Dụ Tông. Phía trời Tây, triều đình người Ả Rập đã có rất nhiều nô lệ da đen “làm loạn” ở hậu cung như còn truyền lại trong Ngàn lẻ một đêm, huyền thoại về khả năng tình dục của người da đen có ở khắp nơi, cho nên cung đình họ Trần thêm một Ô Lôi cũng không là mới. Vậy phải chú ý đến sự “sủng ái” của vua đối với “tân khách” Ô Lôi. “Vua thường bảo ở triều rằng nếu ai có thấy Ô Lôi gian phạm con gái nhà ai, bắt nó đến đây thì vua thưởng tiền một ngàn quan, nếu giết nó thì phải bồi thường một vạn quan. Đi chơi đâu vua cũng thường cho nó đi theo.” Tuy sử quan khen bài thuốc của Trâu Canh, nhưng chắc là không “công hiệu” lắm vì rốt cục Dụ Tông không có con, lúc chết đi phải để Dương Nhật Lễ lên thay. Vậy thì Ô Lôi trong triều, với những điều ghi lại “nhẹ nhàng” kia, chứng tỏ là một “boy friend” của Dụ Tông, điều đã thấy rất nhiều ở thời Cổ Hi Lạp, cũng như trong chữ Hán “đoạn tụ” (cắt ống tay áo), từ tích Hán Ai Đế (6-1 tCn.) phải cắt ống tay áo của mình mới trỗi dậy được mà không làm kinh động người yêu-trai (Đổng Hiền) đang ngủ mê mệt nằm đè lên (Hán thư, Đổng Hiền truyện). Nhu cầu sex ở người bị liệt dương cũng thấy ở Đàng Trong, thời chúa cuối đời Nguyễn. Lê Quý Đôn ghi lại (Phủ biên tạp lục, bản dịch Hà Nội 1964, tr. 65): “(Nguyễn Phúc Thuần) tuổi trẻ thích chơi bời múa hát, có bệnh không gần đàn bà được, sai người con hát yêu dâm loạn với cung nữ để làm vui”. Ngờ rằng sự rối loạn dục tính của Phúc Thuần đã có mầm mống từ cha của ông: Võ Vương Nguyễn Phúc Khoát đã cho gọi con trai là con gái, con gái là con trai, nhưng dấu hiệu phía nữ không thấy, chỉ rõ rệt là phía nam như, cũng Lê Quý Đôn cho biết Nguyễn Phúc Hiệu (con trai trưởng) được gọi là Đức mụ, còn Phúc Dương (cháu) được gọi là Chị Dương. Phúc Khoát có 15 con trai, không kể con gái, như vậy không thể là “bất lực”, nhưng sự việc đổi-giống như thế tỏ ra ông có khuynh hướng đồng tính trong người. “Người con hát yêu” của Phúc Thuần, ở trường hợp Trần Dụ Tông là Hà Ô Lôi. Ô Lôi không phải chỉ là trường hợp đồng tính mà là lưỡng tính. ”
Trích Sex và Triều Đại – Tạ Chí Đại Trường
“Làm hoa cho người ta hái, làm gái cho người ta trêu”
Mới được nghe câu này. Một câu vừa kiêu hãnh, vừa buồn thương. Bông hoa có đẹp, người ta mới muốn hái, gái có xinh, có hấp dẫn thì mới chọc người ta trêu. Nhưng mà, hái về và trêu ghẹo chứ hoàn toàn không phải trân trọng.
Mình cũng hiểu, trêu ghẹo không phải vấn đề gì to lớn hay xấu xa, nếu xấu xa, thì hoa không thèm hái, mà thành vùi hoa dập liễu mất rồi. Có điều, khi nhìn bàn tay xoắn xuýt lấy bàn tay mình và biểu cảm trên gương mặt đó, mình chỉ thấy tởm.
Lòng tự hào dân tộc là gì?
Đó không phải niềm tự hào chúng ta giỏi hơn ai, chúng ta mạnh hơn ai, chúng ta khôn ngoan hơn ai. Đó là niềm tự hào chúng ta là riêng biệt. Chúng ta là một phần không thể tách rời với đất. Chúng ta là một phần không thể tách rời của nhau. Chúng ta là duy nhất. Chúng ta là đồng bào. Đó là niềm tự hào của sự giống nhau và sự khác nhau. Đó là niềm tự hào chúng ta có thể tự xác định mình là ai, mình sẽ làm gì khi thời điểm đến.
Đó đơn thuần là niềm tự hào khi có một cái tên.
Mình không phải là một người thông minh.
Nhận xét về bản thân cho đúng thì là dở dở ương ương. Có câu tục ngữ thế này, khôn cho người ta sợ, dại cho người ta thương, dở dở ương ương cho người ta ghét.
Chỉ là mình đang sợ hãi thôi. Khi mà mọi thứ mơ hồ quá, bản thân cứ như cọng bún thiu, như cây xấu hổ, hơi gió nhẹ qua cũng úp tay lên mặt. Mình kém tắm quá. Trong khi trong lòng thì lại kiêu ngạo lắm, một thứ kiêu ngạo kiểu AQ. bởi vì hiện tại mình không có sức mạnh nào để tự tin vào. Mình cứ vừa tự tin, vừa tự ti như thế. Mình không đánh giá đúng về mình.
Xét cho cùng, tất cả chỉ là những suy nghĩ nhàn cư vi bất thiện mà thôi
Nhị Bảo đứng ở ngoài cửa há hốc mồm. Dù cánh cửa đã khép chặt, tiếng la hét bên trong phòng vẫn vọng ra.
“Đã bảo tôi khó chịu. Đi ra ngoài!”
Tiếp đó là một giọng cực kỳ nhẹ nhàng dỗ dành, ”Không ăn cũng được, nhưng uống chút sữa nghe. Nghe anh, chịu khó một chút, không thì em làm sao khỏe được.”
Tiếp nữa là giọng khàn đặc khó chịu bắt đầu gầm thét thứ ngôn ngữ hạn chế trẻ em, và giọng dỗ dành bắt đầu chuyển sang thời kỳ lấy đường mật đến nổi da gà. Khi bên trong đó bắt đầu phát ra tiếng động của trống thịt và kèn miệng người la oai oái, thì Nhị Bảo hít sâu, quyết định nên tránh đi là tốt hơn.
Nhà cậu đặt tên anh em cậu đều là Bảo, Đại Bảo Nhị Bảo. ý chỉ nhà chỉ có duy nhất hai bảo bối này. Đó là nghĩa đen, nhà cậu chưa đến mức xác xơ, nhưng luôn luôn túng quẫn, hai thằng con nhỏ là bảo bối gia. Đại Bảo là anh cả, luôn có tinh thần trách nhiệm cao, cậu vẫn chỉ luôn thấy anh nghiêm nghị che chở cho mình. Nhất là sau khi cha mất, anh gánh lấy tất cả lên vai. Lắm lúc cậu chỉ biết trông mà xót xa.
Vậy mà hôm nay ông anh đầy tinh thần hi sinh của cậu lại đòi hết chê mặn chê nóng, đòi xôi gà cháo kê, thậm chí khó chịu không khách khí chửi bới cái thằng đang chăm mình. Cậu là đứa em sống chung với anh dưới một mái nhà, thế mà không biết hóa ra anh lại thế đấy. Thường thường, dù không thích, nhưng bản tính hay nhường nhịn và dễ chấp nhận, anh cũng sẽ chỉ gật đầu cho qua. Nếu như vừa rồi Nhị Bảo là người bưng cháo đến, thì anh cậu sẽ đáp lại nhẹ nhàng, miễn cưỡng nuốt vài thìa dù không muốn, vì anh không muốn em trai phải phiền lòng.
Ấy vậy mà hôm nay anh lại có thứ biểu hiện huyền thoại có tên: Làm nũng!
Nhị Bảo cười. May quá. Vậy là cuối cùng anh cũng đã chọn được người để dựa vào. Thật may.
