Thông báo


Blog có nhiều bài post có nội dung về tình yêu namXnam, có một số cách gọi khác như BL, đam mỹ, slash.

Đây là blog cá nhân, nên tất cả những gì các bạn đọc đều mang tính cá nhân ít nhiều và không đại diện cho bất cứ nhóm người nào ngoài bản thân tôi.

Blog có những nội dung đòi hỏi bạn ít nhất là 18+ hẵng truy cập. Một khi bạn truy cập, tức là bạn đã chấp nhận rủi ro. Tôi không khuyến khích bất kỳ ai đọc những nội dung đó.

Những truyện/fic/đam mỹ được post trong blog này đều là những sản phẩm của trí tưởng tượng. Không lấy hình mẫu từ hiện tượng đời sống, cũng như nhân vật cụ thể nào. Xin được nhắc lại chúng là tưởng tượng, nên hãy tin rằng ngoài đời thật những truyện như vậy không xảy ra. Bản thân tôi cũng không mong đợi những truyện như vậy xảy ra trong đời thật.

Chủ nhân blog ủng hộ quyền bình đẳng cho những người đồng tính luyến ái và chuyển giới, cũng như quyền bình đẳng cho mọi con người trên thế giới.

Chân thành cảm ơn vì đã ghé qua. Chúc các bạn một ngày tốt đẹp.

Đọc tiếp

Hướng dẫn luyện đọc siêu tốc


Ai chẳng từng bận rộn đọc giáo trình môn triết học, đọc bức thư điện tử dài lê thê của đồng nghiệp, hoặc mất thời gian đọc báo thư giãn? Đã bao giờ bạn vừa đọc vừa thầm ước mình có thể đọc nhanh hơn chưa. Hãy làm theo những chỉ dẫn sau để tự huấn luyện bản thân có thể đọc nhanh hơn, hay nói cách khác, đọc siêu tốc, hoặc là kỹ năng đọc lướt nhé. Đôi khi đọc lướt không thể giúp bạn tiếp thu được nhiều thông tin, nhưng vẫn là một phương tiện tuyệt vời cần có khi duyệt chọn tin tức bạn muốn lưu giữ.

Các bước nên làm

Learn Speed Reading Step 1 Version 2.jpg

 1

Chọn chỉ dẫn mà bạn muốn

  • Những hướng dẫn trong phần Học cách đọc nhanh hơn có hiệu quả để tăng tốc độ đọc của bạn mà lại không để sót quá nhiều thông tin, nhất là với những người muốn có thể đọc sách siêu tốc.
  • Nếu bạn đang muốn học cách đọc lướt bài kiểm tra hay đọc tạp chí nhanh hơn, hãy chuyển tới mục Đọc lướt nhanh hơn.
  • Nếu bạn muốn đọc sách nhanh nhất có thể chứ chưa cần hiểu quá sâu, hãy đọc bài này trước khi chuyển sang mục Những bài luyện đọc nhanh.

Học cách đọc nhanh hơn

Learn Speed Reading Step 2 Version 2.jpg

1

Hãy thôi đọc thầm từng từ đi. Dù bạn không mở miệng thì thầm từng từ khi đọc sách, nhưng một lý do khiến bạn đọc chậm là bạn thường tự động “lồng thoại” cho sách, hoặc tưởng tượng từ ngữ đang đọc đọc to lên thành tiếng trong đầu mình. Cách làm này có thể hiệu quả với những đoạn văn khó hiểu, nhưng lại làm giảm tốc độ của bạn rất nhiều.

  • Hãy dừng lại ngay khi bạn để ý mình bắt đầu làm thế. Hãy có ý thức kiểm soát thói quen này để kịp thời sửa chữa.
  • Nếu bạn chưa thể dừng ngay, hãy lầm bẩm không ngừng một vài cụm như “1 2 3 4” hoặc “A B C D.” Nhưng phải dừng lại nếu mẹo này làm bạn mất tập trung.
  • Một cụm từ thường khó nói thành tiếng ngay, nên hãy tập đọc theo từng cụm từ với những phương pháp bên dưới để cải thiện tình hình.
  • Nếu bạn đang dùng miệng mấp máy theo những gì bạn đọc, hãy đặt ngón tay lên môi trong khi đọc để ngăn thói quen này.

Learn Speed Reading Step 3 Version 2.jpg

2

Đọc theo cụm từ. Thay vì đọc từng từ đơn lẻ, hãy luyện đọc từng nhóm từ một. Như thế mắt bạn sẽ đỡ phải chuyển động quá nhiều, nên sẽ tăng tốc độ của bạn.

  • Hãy để sách hay màn hình đện tử cách mắt xa hơn khoảng cách bạn thường giữ một chút, để có thể thấy cả cụm từ một lúc.
  • Hãy để mắt và cơ mặt thoải mái. Nếu bạn quá tập trung hay căng thẳng, bạn sẽ không thể thấy được những từ nằm ngoài trung tâm tầm nhìn.
  • Hãy cầm một cây bút chì hoặc thứ gì đó để chỉ khi đọc, nhưng hãy giữ nó ở trên dòng chữ một chút để mắt của bạn có thể nhìn một khoảng rộng hơn.

Learn Speed Reading Step 4 Version 2.jpg

3

Luyện cho bản thân không đọc một trang sách quá một lần. Rất nhiều người có thói quen đang đọc lại dừng lại và giở lại chỗ câu, từ họ vừa mới đọc để chắc chắn rằng họ hiểu đúng nghĩa. Điều này không cần thiết, hơn nữa lại có thể trở thành một thói quen, để rồi sau này bạn sẽ làm như thế mà còn không nhận thức được mình đang làm thế.

  • Hãy dùng một tấm bìa, một tờ giấy hay một miếng card để che đi những tử bạn đã đọc rồi, tự ngăn bản thân mình không đọc lộn lại nữa.

Learn Speed Reading Step 5 Version 2.jpg

4

Tìm môi trường đọc đủ ánh sáng và yên tĩnh. Có thể bạn nghĩ bạn sẽ dễ đọc hơn nếu nghe nhạc hoặc ngồi trong tiệm cà phê đông đúc, nhưng bạn có thể tiếp thu tốt hơn nếu giảm những điều gây phiền nhiễu càng nhiều cho mình càng tốt. Hãy tìm một nơi đủ sáng, vắng vẻ và tắt TV, loa đài và điện thoại của bạn đi một lúc.

  • Nếu không có chỗ nào vắng cả, hay dùng tạm đồ bịt tai để khỏi bị quấy rầy.
  • Ánh sáng rất cần thiết, kể cả khi bạn đang dùng màn hình điện tử.
  • Nhiều người cảm thấy nằm đọc sách rất dễ gây buồn ngủ. Hãy ngồi vào bàn, đặt sách nghiêng đúng chuẩn 45 độ.

Learn Speed Reading Step 6 Version 2.jpg

5

Đọc trong trạng thái căng thẳng hay tập trung. Một số người làm việc tốt hơn vào sáng sớm, nhưng có người lại cảm thấy buổi chiều mới cho hiệu quả công việc cao nhất. Hãy đọc sách vào những thời gian cố định trong ngày.

  • Bắt đầu đọc từ phần quan trọng trước, khi đôi mắt và trí não bạn chưa cảm thấy mệt mỏi.
  • Hãy tự đặc câu hỏi cho bản thân mình khi bắt đầu đọc tựa đề và khổ đầu của chương, bài đọc, rồi tìm câu trả lời trong khi đọc. Điều này sẽ giúp các bạn tập trung và tránh việc mơ mơ màng màng hay hay những sự sao nhãng khác.

Learn Speed Reading Step 7 Version 2.jpg

6

Thử xác định tốc độ đọc với những phần sách khác nhau. Bài viết này có thể có cả những lời khuyên mà bạn đã được nghe rồi lẫn những điều hoàn toàn là mới. Một người đọc tốt sẽ tự giảm tốc độ đọc lại để có thể hiểu rõ những phần phức tạp và lướt nhanh qua những phần đã quen thuộc.

  • Đừng sợ lại phải giảm tốc độ sẽ thành thói quen xấu vì hiện tại bạn đang cần hiểu đoạn văn ngay lập tức. Nếu bạn đang đọc một cuốn sách phức tạp mà lại thiếu thời gian, hãy vẫn cứ thoải mái đọc lại phần đó hoặc đọc thầm trong đầu. Những chiêu đó rất hữu ích nếu bạn ý thức được rằng mình đang sử dụng chúng.

Những bài luyện đọc nhanh

Learn Speed Reading Step 8.jpg

1

Hiểu mình đang đọc những gì. Đọc siêu tốc là phương pháp đọc nhanh cả một cuốn sách hoặc bài báo. Khi sử dụng nó bạn không phải bỏ qua bất cứ phần nào, nhưng khả năng tiếp thu bị hạn chế lại. Đọc lướt thì tức là chỉ đọc phần quan trọng nhất để có được một cái nhìn tổng thể, chứ không cần thật sự đọc. Nói chung, bạn chỉ đọc từng từ cẩn thận khi bạn cần hiểu kỹ một đoạn nào đó thôi.

  • Các phần mềm và ứng dụng đọc siêu tốc thường nói rằng phương thức đó không ảnh hưởng đến khả năng đọc hiểu, nhưng thật ra điều đó chỉ đúng ở một tốc độ đọc nhất định mà thôi: thường là khoảng 500 từ một phút, các kết quả nghiên cứu thường được làm tròn.

Learn Speed Reading Step 9 Version 2.jpg

2

Chọn những tập sách thú vị và dễ đọc để luyện tập. Những gì thú vị và dễ hiểu sẽ giúp bạn tập trung và nhanh nhẹn hơn, tức là cũng dễ tập luyện hơn.

  • Đừng luyện tập bằng một cuốn sách có quá nhiều minh họa và đồ thị, vì chúng cản trở tốc độ của bạn và khiến bạn khó xác định khả năng đọc của mình hơn.
  • Một cuốn sách có thể mở góc 180 độ sẽ phù hợp với những bài tập được giới thiệu ở đây.

Learn Speed Reading Step 10 Version 2.jpg

3

Căn giờ để đo tốc độ đọc một cách thường xuyên. Căn giờ không chỉ giúp bạn biết bạn đang tiến bộ ra sao, mà còn tạo động lực để vượt qua kỷ lục bản thân mình nữa.

  • Tính số lượng từ trong một trang, hoặc số từ trong một dòng rồi nhân với số dòng trong một trang để tính số lượng từ.
  • Hãy hãy đặt đồng hồ tính giờ mười phút một và kiểm tra xem bạn đọc được khoảng dài như thế nào và hiểu đoạn văn đã đọc như thế nào.
  • Hãy nhân số trang bạn đọc với số từ trong một trang và chia cho số lượng phút bạn bạn dành ra để đọc, để tính lượng từ/phút, một đơn vị phổ biến để tính tốc độc đọc.
  • Ngoài ra, bạn cũng có thể tìm các bài kiềm tra tốc độ đọc trên mạng, tuy là có thể tốc độ đọc trên màn hình điện tử của bạn có thể khác với tộc độ đọc sách giấy.

Learn Speed Reading Step 11 Version 2.jpg

4

Đọc nhanh hơn khả năng hiểu của bạn. Có rất nhiều chương trình tự tuyên bố là có thể tăng tốc độ đọc của bạn bằng cách rèn phản xạ cho bạn trước, tập luyện rồi sẽ khiến trí não bạn bắt kịp. Cách này có thể hiệu quả, nhưng sự hiệu quả của những lời tuyên bố này chưa được kiểm tra bởi những nhà nghiên cứu.

  • Đưa bút chì theo từng dòng sách với tốc độ một giây một dòng. Nói “1 2 5” bằng giọng binh thường  khi di chuyển bút để đo thời gian bạn đưa mắt tới cuối dòng từng hàng một có giống nhau hay không.
  • Dùng hai phút để đọc theo tốc độ đưa bút chì. Dù bạn không hiểu được gì cả, cứ tập trung nhìn vào mặt chữ và di chuyển  mắt liên tục trong hai phút đó.
  • Nghỉ một phút, rồi tiếp tục với tốc độ cao hơn. Hãy dùng ba phút cố gắng đọc theo tốc độ di chuyển của cây bút qua hai dòng trong một lần nói “1 2 5”.
  • Tập bài tập này hằng ngày hoặc trong một vài ngày. Kết qủa cuối cùng thì bạn có thể đọc sách với tốc độ như đã nói, kể cả khi không được như thế thì tốc độ đọc của bạn cũng tăng lên đáng kể.

Learn Speed Reading Step 12 Version 2.jpg

5

Giảm số lần đảo mắt. Di chuyển mắt quá nhiều lần khi đọc một dòng chữ là không cần thiết. Sau đây là một số bài tập bạn có thể thực hiện để hạn chế đảo mắt qua lại quá nhiều.

  • Dùng một tấm bìa, một tờ giấy hoặc card điện thoại đặt nó lên phía trên dòng chữ. Nếu bạn đang sử dụng một miếng card quá nhỏ, bạn có thể đọc một cuốn tạp chí in theo cột để miếng card che hết dòng chữ.
  • Vẽ hai dấu X lên miếng card để chia dòng chữ ra thành hai phần tương đương nhau.
  • Vừa đọc nhanh vừa dịch miếng card xuống, luyện giữ mắt nhìn ngay dưới chữ X. Tập trung nhìn phía dưới chữ X đầu tiên và đọc nửa dòng đầu, sau đó chuyển mắt qua dưới chữ X thứ hai và đọc nửa dòng còn lại..

Learn Speed Reading Step 13.jpg

6

Hạn chế vùng mắt di chuyển. Dùng bút chì kẻ một đường dọc mờ rộng khoảng hai từ ở bên trái, và một đường tương tự thế ở bên phải. Hãy luyện đọc nhanh mà không di chuyển mắt ra xa quá khoảng giữa hai đường chì mờ này.

  • Bạn có thể kết hợp phương pháp này với những bài luyện tập đọc và hiểu nhanh ngay phỉa trên. Chỉ di chuyển bút giữa hai đường chì mờ này khi cố đọc với tốc độ 1 giây một dòng hoặc nửa giây một dòng. Luyện tập liên tục trong ba phút kể cả khi bạn thấy đọc không vào. Luyện tập thường xuyên sẽ cải thiện tốc độ của bạn đấy.
  • Hãy nói “1 2 5” một các tử tốn để các định khoảng thời gian 1 giây đưa bút. Cách này không cần phải chính xác tuyệt đối, nhưng tương đối thôi là đủ.

Learn Speed Reading Step 14.jpg

7

Sử dùng phần mềm đọc siêu tốc. Các phần mềm miễn phí trên mạng như Spreeder có thể luyện cho bạn đọc với tốc độ cao với những phương pháp của máy tính như hiển thị lần lượt từng từ trong câu trên màn hình ở một vị trí duy nhất.. Trên điện thoại cũng có những ứng dụng tương tự như vậy nữa.

  • Hãy cẩn thận trước khi trả phí dịch vụ cho phần mềm nào bạn chưa biết rõ.
  • Khi bạn đọc với tốc độ cao bằng những phần mềm này, khả năng tiếp thu của bạn tất nhiên sẽ bị hạn chế.

Đọc lướt nhanh hơn

Learn Speed Reading Step 15.jpg

1

Hiểu rõ có thể đọc lướt khi nào. Đọc lướt có thể dùng khi bạn đang muốn có một thông tin khái quát về bài đọc, Cách này có thể dùng để xem lướt một tờ báo để tìm mục hay, hoặc tìm phần quan trọng của một cuốn sách để chuẩn bị cho bài kiểm tra. Tuy nhiên đọc lướt không phải là một cách đọc để hiểu bạn dùng thường xuyên được.

Learn Speed Reading Step 16.jpg

2

Đọc tựa từng phần. Bắt đầu thì bao giờ cũng phải đọc tựa chương và các đầu mục trước cả một phần nội dung. Hãy đọc tiêu đề của bài báo hay mục lục của tạp chí trước.

  • Cách làm này cung cấp cho bạn một ấn tượng về phần nào, đoạn nào trong sách, báo mà bạn đang cần hay muốn đọc kỹ hơn, và phần nào bạn có thể đã biết rồi.

Learn Speed Reading Step 17.jpg

3

Đọc phần đầu mục và cuối mục. Một cuốn sách giáo khoa hay khoa học thường có phần giới thiệu và tóm tắt từng chương. Với những loại sách khác, hãy đọc khổ đầu và cuối chương sách đó.

  • Bạn có thể đọc nhanh nếu bạn đã biết về lĩnh vực đang đọc rồi, nhưng không cần cố đọc nhanh hết mức có thể. Bạn đã tiết kiệm khá nhiều thời gian nhờ bỏ qua những phần bạn cho là không quan trọng, giờ bạn cần phải hiểu những gì mình muốn đọc.

Learn Speed Reading Step 18.jpg

4

Với những phần bạn chưa hiểu hết, hãy chỉ bắt lấy từ khóa. Nếu bạn muốn biết nhiều thông tin hơn, hãy quét mắt thật nhanh qua những trang giấy chứ đừng đọc bình thường. Hơn nữa, giờ bạn đã biết đoạn sách đó nói về đề tài gì, bạn chỉ cần nhặt lấy những từ quan trọng để có thêm thông tin thôi.

  • Khi bạn thấy một từ khóa quan trọng hoặc khó hiểu, hãy dừng lại và đọc kỹ khổ đó.
  • Những đoạn có hình mình họa là dấu hiệu cho thấy đoạn đó có thông tin hữu ích cần để tâm.

Learn Speed Reading Step 19.jpg

5

Nếu bạn cần những thông tin chi tiết, đọc phần đầu mỗi đoạn trong phần sách đó. Một hai câu đầu mỗi đoạn thường cũng cấp cho bạn lượng thông tin đáng kể.

Learn Speed Reading Step 20.jpg

6

Lướt qua những phần sách khác bằng cách tương tự. Đọc đoạn đầu và cuối, bỏ qua đoạn giữa, đọc câu đầu những khổ mà bạn cần thông tin chi tiết

  • Với mỗi phần bạn không nhất thiết phải làm đầy đủ hết các bước. Lúc nào bạn cũng có thể chuyển sang phần mới nếu bạn đã quá quen nội dung được trình bày trong đoạn sách mình đang đọc.

Mẹo

  • Hãy nghỉ ngơi thường xuyên. Khả năng đọc hiểu và tập trung của bạn sẽ tăng nếu bạn dành 5 phút nghỉ mỗi tiếng hay mỗi nửa tiếng luyện tập. Nghỉ ngơi cũng là điều cần thiết cho sức khỏe đôi mắt bạn và tránh mỏi mắt.
  • Hãy ngủ đủ giấc nếu có thể, để tăng tốc độ và khả năng đọc hiểu.
  • Đôi lúc, bạn có thể không muốn đọc quá nhanh, dù bạn biết cách đọc siêu tốc rồi. Như khi bạn đọc thơ chẳng hạn, mỗi từ đều cần được nghiền ngẫm.
  • Hãy kiểm tra thị lực nếu không thể cải thiện tốc độ đọc.
  • Hãy đọc thật nhiều sách – luyện tập thì mới thành công được.

 

Lưu ý

  • Xét về một mặt nào đó, đọc nhanh hơn thì cũng đồng nghĩa với hiểu ít đi, và nhớ ít hơn.
  • Cẩn thận với những sản phẩm hỗ trợ đọc siêu tốc đắt tiền. Hãy thử những hướng dẫn phía trên trước khi chi tiền cho một cuốn sách dạy đọc siêu tốc hay một sản phẩm tương tự. Hầu hết chúng đều có những lời khuyên và bài tập y hệt nhau

Nguồn How to Learn Speed Reading

{Harry Potter/TomHar} Bình tĩnh


Link gốc: https://www.fanfiction.net/s/9483452/1/Calm

Tác giả:  rhead-a-holyc

Tựa gốc: Calm

Fandom: Harry Potter

Couple: Tom/Har, Har/Tom

Warn: Chưa xin phép được. Tác giả lâu rồi không thấy ghi active

 


 

Khó mà bình tĩnh nối khi xem Harry chơi Quidditch, Tom đã kết luận vậy sau một trái bludger sượt qua và suýt hất Harry khỏi chổi một lần nữa.

Nhưng đây đã là một sự bình thường rồi, Harry luôn dùng hàng tá những mẹo ngu ngốc nếu không muốn nói thẳng là muốn chết mà chẳng ai khác dám thử khi bay ở độ cao ấy và tốc độ ấy cả.

Tới lúc này, Tom đáng ra đã phải quen với chuyện này rồi, nhưng điều đó không ngăn được trái tim cậu đập bình bịch mỗi lần trái bludger lại gần Harry và chỉ còn vài centimet nữa là trúng thậm chí muốn ngừng đập khi Harry rơi xuống như nhảy khỏi chổi trong khi đang lơ lửng giữa không trung cách mặt đất ít nhất ba mươi mét chỉ vì một quả bóng vàng đần độn có cánh. Không, vì chiến thắng của đội, Harry thường cãi thế.

Cậu không nghĩ đội sẽ vui vẻ lắm đâu nếu Harry tìm ra cách tự giết mình, Tom đã nhắc thế thường xuyên sau khi Harry lại khiến cậu đau tim lần nữa. Cứ đà này chắc cậu sẽ bị mắc bệnh tim trước khi tốt nghiệp Hogwarts. Harry lúc nào cũng phá ra cười khi nghe cậu lẩm bẩm thế, lặp lại rằng cậu đã lo quá rồi và rằng Harry ổn mà.

Nói thế thì dễ thôi, vì cậu ta đâu phải là người nhìn người yêu mình thử bao trò coi thường tính mạng chỉ để thắng một trận đấu. Cậu ngờ rằng Harry chẳng cảm thấy gì đâu ngoài cảm giác hưng phấn do adrenalin mang lại khi bay với vận tốc tối đa sau một quả bóng có lẽ còn nhỏ hơn lòng bàn tay cậu ấy.

Đó ngay từ đầu đã là lý do cậu không thích Quidditch, và Harry còn làm nỗi niềm đó thêm trầm trọng. Cậu chỉ tới xem trận đấu Harry tham gia để đảm bảo rằng mình có thể làm gì đó nếu Harry lại làm chuyện thiếu suy nghĩ và không đủ khả năng chữa cháy. Cậu thậm chí còn không thể nói là mình ở đây để trông chừng Harry làm chuyện thiếu suy nghĩ vì Harry làm rất nhiều chuyện thiếu suy nghĩ và thường thoát được rắc rối tự vơ vào người bằng những cách đáng ngạc nhiên và ăn may nhất có thể. Cậu không tin còn có ai trên thế giới này có thể làm thế cả.

Dù cậu muốn nghe theo lời khuyên của Harry và cố trấn tĩnh và thư giãn để xem trận đấu vì cậu ta sẽ chẳng bao giờ bị thương nghiêm trọng đâu, cậu vẫn thấy còn lâu mình mới làm thế nổi. Cậu cũng ngờ rằng Harry sẽ chẳng thể bình tĩnh nổi đâu nếu họ đổi vị trí cho nhau và đó là lời bào chữa câm lặng của cậu với việc cho phép mình bị kéo theo tới sân Quidditch gần như hằng tuần.

Cậu không thể nào bình tĩnh nổi cho tới khi Harry đã trở lại mặt đất chắc chắn và nguyên vẹn như lúc ban đầu. Chỉ khi đó, khi kết thúc trận Quidditch, cậu mới bình tĩnh nổi vì Harry đã ở một nơi an toan hơn là giữa bầu trời cao ấy.

Tuy nhiên, với Harry thì cậu chẳng dám chắc điều gì cả.

[Siêu sao tu chân] Chương 30


Chương 30: Nguồn năng lượng phía trước

 

 

Lạc Linh Tu cầm lấy ba lô ban tổ chức phát, không để ý tới bàn tay của Thôi Thước, “Đi thôi.”

Bây giờ còn chưa lên núi, đường vẫn bằng bằng, cậu không thấy cần phải nắm tay Thôi Thước.

Tất nhiên, cậu cũng không có ý định tìm hiểu lý do tại sao Thôi Thước lại có hành động như thế.

Người đàn ông này cư xử hơi vồn vã, cậu không thích cảm giác gượng ép ấy, hơn nữa nhớ tới lời Thôi Thước đã hỏi trên máy bay, cậu càng cảnh giác.

Thấy Lạc Linh Tu không đáp trả, Thôi Thước cũng chẳng xấu hổ gì hạ tay xuống. Mấy người còn lại cầm đồ dùng bước nhằm phía núi.

Cô gái duy nhất trong đội số 0 được Hoắc Tuần xách hộ ba lô. Chẳng biết xác xuất có làm sao không, nhưng bốn nữ minh tinh tham dự, thì ba người đều lọt vào đội số 1.

Thế nên làm mì chính cánh, Mật Hiểu Lục tất nhiên được hưởng đãi ngộ cấp công chúa, mấy việc nặng nhọc dơ dáy có đàn ông ở đó sao để cô ấy làm được.

Ngày đầu tiên, sáu người đi cũng không xa, chỉ loanh quanh ở chân núi thăm dò, sau đó thì chọn một vùng đất trống gần suối nhỏ dựng trại qua đêm.

Lúc mở ba lô ra, Thôi Thước đột nhiên nói: “Đồ ban tổ chức cung cấp có hạn, tôi nghĩ chúng ta nên tiết kiệm. Thế này đi, Hiểu Lục một lều, còn mấy người chúng ta chung lều?”

Mật Hiểu Lục tất nhiên sẽ không phản đối, dù đây là chương trình sinh tồn, nhưng nếu có tin đồn cô chung lều với một ngôi sao nam nào đó thì giới truyền thông sẽ không để yên.

Nam gia mộc nhìn xung quanh, hoàng tử ca đàn này có một giọng nói quyến rũ cực kỳ, mở miệng là người ta vểnh hết tai lên, “Năm người, chia như thế nào?”

Số lẻ thành ra phiền toái, còn nếu hai người một lều thì cũng chẳng tiết kiệm hơn là bao.

Hoắc Tuấn lúc này mới đặt ba lô của Mật Hiểu Lục xuống, quan sát hoàn cảnh xung quanh: “Buổi tối không thể ngủ hết được, chúng ta chia lượt gác đêm, thế thì chỉ cần hai lều thôi. Tôi sẽ trực ca đầu.”

“Được đấy. Anh Hoắc đã đi nhiều vùng rừng núi quay phim rồi, có kinh nghiệm.” Thôi Thước cười, “Nếu thế tôi và Linh Tu một lều, Gia Mộc và Lâm Nghi một lều, tới lượt anh Hoắc nghỉ thì chúng tôi thay, được không?”

Nam Gia Mộc và Lâm Nghi nhìn nhau. Việc Thôi Thước đối xử đặc biệt với Lạc Linh Tu cả họ cũng cảm nhận được, nhưng không ảnh hưởng lợi ích của ai, nên chẳng hề phản đối.

Có mỗi Mật Hiểu Lục là nói: “Tiểu Thước quan tâm hậu bối quá. Linh Tu phải cố gắng đấy.”

“Tốt, chúng ta dựng lều đi… Nào!” Mấy người đàn ông xắn tay lên làm nháo nhào một hồi, ngoảnh đi ngoảnh lại, bãi đất bằng đã mọc ba nóc lều.

Lạc Linh Tu quay đầu đi ra từ đằng sau lều, thuận tay thử độ chắc chắn, mặt không đỏ chút nào.

“Tiểu Lạc, cậu xong rồi?” Hoắc Tuấn giật mình, trong sáu người họ thì anh ta là ngôi sao công phu sức khỏe tốt nhất. Theo anh ta thì Lạc Linh Tu không yếu, nhưng là loại một tay không xách nổi thùng nước.

Lạc Linh Tu gật đầu, không để ý ánh mắt khác thường của người khác, “Để tôi gác đêm, mọi người cứ nghỉ.”

“Sao mặt dày thế được.” Nam Gia Mộc than một tiếng, “Tiểu Lạc, trước cậu luyện tập rồi hả?” Công ty giải trí lại huấn luyện nghệ sĩ đi cắm trại, làm sao có chuyện này được. Hay trước khi Lạc Linh Tu tham gia giới giải trí thì thuộc đội thám hiểm? Nực cười, đội thám hiểm sao có làn da đẹp thế được.

Thật ra nơi này linh khí nồng đậm, Lạc Linh Tu đã tính dồn thời gian tu luyện, nhưng đề nghị của Thôi Thước muốn hai người một lều đã phá vỡ kế hoạch của cậu. Đem so ra, gác đêm là rảnh rang nhất, không ai quấy rầy. Có điều tuy mấy người kia không muốn ngủ nửa giấc lại phải dậy, nhưng có Mật Hiểu Lục ở đây nên không thể để một mình Lạc Linh Tu làm anh hùng được, hơn nữa không khéo còn bị biên tập chiếu lên tivi, vậy càng không thể để người mới giành phần tốt đẹp.

Cuối cùng, mọi người dựa theo kết hoạch lúc đầu, thay phiên gác đêm.

Tối hôm đó đồ ăn trong ba lô hãy còn nhiều, họ không cần ra ngoài tìm thêm đồ ăn, mấy người vòng quanh đống lửa ăn tối, cầm bản đồ và tờ nhiệm vụ trong ba lô ra thảo luận.

Ngày mai có nhiệm vụ thi đấu với đội kia, ban tổ chức cũng vạch mấy điểm cấp vật phẩm trên bản đồ, nhưng vì chỉ có sáu phần, nên phải xem hai tổ ai tới trước.

Đội nào tìm thiếu vật phẩm sẽ là đội thua, đội thua sẽ có một thành viên bị loại.

Trên bản đồ cho thấy có ba điểm cung cấp vật phẩm, mọi người thảo luận xong đều cho rằng tách ra tới ba điểm đó thì tỷ lệ thắng sẽ lớn hơn.

Mật Hiểu Lúc chỉ một điểm nhìn trên bản đồ thì khá gần chỗ cắm trại của họ, “Đây, em và anh Hoắc cùng đi lấy chỗ này được chứ?”

Con người luôn có bản năng chọn việc nhẹ nhàng, nơi đây lại là rừng hoang nước độc chẳng biết có hươu vượn gì, trong năm người đàn ông ở đây Hoắc Tuấn là người trông đáng tin nhất, nên Mật Hiểu Lục nở nụ cười xin xỏ với anh ta.

Hoắc Tuấn gật đầu: “Tôi không có vấn đề gì.”

“Nếu thế, tôi và Linh Tu đi tới đây?” Thôi Thước hỏi ý kiến Lạc Linh Tu, cậu đang mải nhìn bầu trời đêm phía xa xôi, dường như đang thất thần, nghe tiếng anh ta mới nhìn lại và gật đầu.

Lâm Nghi nhíu mày, “Thật ra tôi thấy tách ra hành động hơi nguy hiểm. Hừm, có điều để thắng, tổ một chắc chắn cũng làm thế, chúng ta có muốn giành cũng không giành được.”

“Cầm.” Lạc Linh Tu đột nhiên lôi ra cái gì đó, đưa tới trước mặt mọi người.

Mật Hiểu Lục hiếu kỳ cầm lấy, “Cái vàng vàng này là gì? Ồ, bùa? Tiểu Lạc, em tin cái này hả?” Cô nghĩ Lạc Linh Tu xin bùa bình an, nhịn không được bật cười. Hóa ra cậu bé nghệ sĩ này cũng đáng yêu.

Lạc Linh Tu nhét lá bùa trong tay vào tay từng người, “Sau khi tách ra, nếu có nguy hiểm thì xé nó.”

Cậu không tìm được lá bùa tốt hơn, bản thân không phải phù tu nên không biết vẽ bùa, mấy tấm này cậu mang là để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn. Nơi này có đi lẻ với cậu cũng không sao, nhưng với nhân loại yếu ớt thì đúng là một thử thách cam go.

Lâm Nghi lật đi lật lại, không nhịn được nữa: “Tiểu Lạc, cậu vẫn chưa thoát vai diễn trong Ma đồ hả?”

Tuy ý châm chọc không rõ, nhưng người ở đây đều thành tinh hết rồi, nghe là hiểu. Nam Gia Mộc cười ngắt lời, “Có đoàn làm phim nào bấm máy mà không khấn thần linh đâu. Buổi biểu diễn nào của tôi cũng có người thắp hương, thỏa mãn tâm lý bản thân ấy mà. Bùa bình an này là lòng tốt của Tiểu Lạc.” Nói rồi cất đi.

Đúng là Lâm Nghi có hơi ganh tỵ với Lạc Linh Tu, phải nói, tuy hiện tại anh ta được gọi là phù thủy phòng vé, phim có anh ta là doanh thu khỏi lo, nhưng hồi mới vào nghề cũng vất vả lắm. Lăn lộn bao nhiêu năm mới có thể đứng thẳng trước khán giả như bây giờ, thế nên, với người một đêm thành danh như Lạc Linh Tu, mới đóng một bộ phim truyền hình đã có thể tham gia cùng chương trình với họ, quả là chuyện khó có thể khiến người ta phục.

Có điều, Nam Gia Mộc đã nói thế thì anh ta cũng theo thang leo xuống, chỉ có Thôi Thước là nhìn lá bùa Lạc Linh Tu đưa, nhìn anh ta một lúc.

Sáng hôm sau, mọi người dọn dẹp khoảng đất này, hẹn điểm tập hợp rồi chia ra như đã bàn để lên đường.

Ba lô của Mật Hiểu Lục được Hoắc Tuấn cầm, cô tươi tỉnh chào tạm biệt những người còn lại. Dù hiện không tham gia cuộc diễn nào, cô vẫn rạng rỡ, quần áo phối hợp rất hoàn hảo. Vì cô ở một mình một lều, nên không ai biết cô thay đồ sửa soạn lúc nào. Có lẽ đây là bí mật của các nữ mình tinh.

“Cô ấy như thế dễ bị côn trùng cắn lắm, có phải thảm đỏ đâu.” Nhìn theo bóng Mật Hiểu Lục và Hoắc Tuấn, Thôi Thước thở dài, quay đầu nói với Lạc Linh Tu: “Linh Tu, nếu em không sợ xấu, thì ống quần ống tay áo phải lấy dây thừng cột lại, biết chứ?”

Mục tiêu họ chọn cách đây khá xa, ở chỗ này mà định đi ban đêm thì đầu óc có vấn đề, nên thu dọn xong cũng lên đường ngay.

Trong rừng, các tán cây rậm rạp che kín trời, ánh sảng chỉ len qua những kẽ lá mỏng manh, loang lổ tuôn xuống đất khiến người ta hoa cả mắt. Không có đường để đi, chỗ nào cũng là bụi cây mọc hoang, Thôi Thước lấy liềm trong ba lô ra mở đường.

“Linh Tu, theo sát anh. Cẩn thận dưới chân.” Anh ta thở hổn hện, không thèm để ý hình tượng quệt tay lên mặt, để dính một vết bùn.

Lạc Linh Tu im lặng nhìn hồi lâu, đặt tay lên vai anh ta, “Để tôi đi.”

Hai người đổi vị trí,. Cái bộ dạng như đang đi dạo trong vườn nhà của Lạc Linh Tu khiến mắt Thôi Thước long lanh, “Linh Tu, sao lúc nào em cũng tìm được chỗ dễ đi vậy?”

— Thật ra không có chỗ dễ đi, nếu anh ta dừng lại cúi đầu nhìn cho thật kỹ, sẽ phát hiện ra nơi Lạc Linh Tu đặt chân, cây cỏ sẽ dịch lui bằng tốc độ cực kỳ chậm.

Dù là thế, con đường gập ghềnh ngoằn nghèo vẫn khiến Thôi Thước mệt mờ cả mắt, còn người dẫn đường thì chẳng có vẻ gì là vất vả.

Ảnh đế trẻ tuổi dừng lại, hai tay chống đầu gối, cúi đầu thở hắt ra, ánh mắt như là lơ đãng hướng về phía Lạc Linh Tu.

“Đúng là cậu không giống… thật ra là sao..?”

Lạc Linh Tu đi một hồi lâu, càng đi vào sâu, càng thấy thể xác và tinh thần được thư giãn, linh khí đậm đặc như sắp ngưng tụ thành thực thể bị cậu ta hấp thu không ngừng, mỗi bước như đang giẫm trên mây vậy.

Nếu không phải phía sau có Thôi Thước, không chừng cậu sẽ dừng lại.

Có nên chuyển nhà tới đây không? Cậu nghiêm túc suy xét vấn đề này. Nghĩ tới chuyển nhà, lại chợt nghĩ tới Tần Chính Khanh.

Người đàn ông này nhất định sẽ không đồng ý, tuy không biết vì sao, Lạc Linh Tu có trực giác nếu cậu đưa ra đề nghị này, nhất định sẽ bị phản đối.

Hơn nữa, Tần Chính Khanh sẽ giận.

Nhưng nếu cậu muốn đi, Tần Chính Khanh không ngăn được, có điều… Ồ? Dòng suy nghĩ của Lạc Linh Tu bị cắt đứt, ở phía Tây Bắc, có một nguồn linh lực khác thường dao động. Không giống linh khí trời đất tuần hoàn ở nơi này, là một thứ linh lực thuộc về vật sống.

Linh thú? Ở đây có linh thú?

Thôi Thước đứng thẳng dậy thì thấy Lạc Linh Tu bỗng nhiên quay đầu đi về phía Tây Bắc, “Đợi đã, Linh Tu, nhầm hướng rồi! Quay lại!”
Nhưng chỉ chớp mắt, đã không thấy Lạc Linh Tu đâu nữa.

Không chỉ mình anh ta, cả tổ chương trình đều mất bóng Lạc Linh Tu. Đạo diễn hiện trường vội liên lạc với nhân viên quay phim, cho tới hiện tại thì cả mười một ngôi sao đều an toàn, chỉ có Lạc Linh Tu là biến mất.

 

 

 

Linh thú.

Lại cảm nhận được nguồn linh lực mạnh mẽ kia lần nữa, Lạc Linh Tu càng khẳng định đó là linh thú. Hơn nữa, nguồn linh lực mạnh như thế, chắc chắn là một linh thú cao giai trưởng thành. Nơi này linh khí nồng đầm, có linh thú cũng bình thường. Nhưng linh thú có rất nhiều loại, nếu là mãnh thú, e là toàn bộ những người tham gia chương trình đều gặp nguy hiểm.

Lạc Linh Tu suy xét một lúc, tự dùng bùa ẩn thân, thu liễm sát ý lặng lẽ dùng hòa vào hơi gió hơi cỏ chung quanh, không một tiếng động đi về phía nguồn linh lực kia.

“Phi phi!”

Trước mắt không có ánh sáng, còn chưa nhìn được hình dáng linh thú đó, tai đã nghe thấy tiếng kêu cụt lủn. Mắt Lạc Linh Tu tối sầm, có gì đó xông vào lòng cậu!

Thì ra đã bị phát hiện, nhân lúc cậu chưa xác định được vị trí, đối phương công kích trước?

Lạc Linh Tu nín thở cảnh giác, định xuất ra hư ảnh kiếm, thì linh thú kia lại nhào vào lòng cậu cọ cọ, “Phi phi.”

Trong chớp mắt, Lạc Linh Tu cứng đờ lại, bàng hoàng cảm thấy một thứ cảm xúc chưa từng biết tới điên cuồng dâng lên như thủy triều xâm chiếm toàn bộ linh hồn.

Cảm giác này, gọi là hạnh phúc.

Đây là… thứ gì… chính là thứ khiến người ta… có thể tươi cười sao?

Quả cầu lông trông giống li miêu nhưng nhỏ nhắn hơn nhiều lại lăn vào lòng Lạc Linh Tu, miệng không ngừng kêu “Phi phi, phi phi”, cái đuôi bông xù lắc lắc, là một màu trắng thuần hiếm có.

Lạc Linh Tu tóm nó từ trong lòng ra, quả cầu lông rất ngoan, chẳng hề giãy dụa, có khi còn tưởng Lạc Linh Tu đang chơi với mình, vui vẻ ẩn hiện trong trung dùng mũi đuôi cọ vào cằm Lạc Linh Tu, khiến cậu híp mắt lại.

Sau khi nhìn rõ hình dáng thật của linh thú, Lạc Linh Tu đặt tay còn lại lên xoa ngực, đã hiểu nguồn gốc cảm giác sung sướng tràn ngập tâm hồn này là gì.

“Phi phi.”

Trong “Sơn Hải Kinh – Trung Sơn Kinh” có ghi lại về linh thú này: “Lại đi về phía Bắc bốn mươi dặm, có nơi gọi Hoắc Sơn, nhiều hang nhiều rừng. Nơi này có loài thú, trông như li, nhưng lông trắng có bờm, tên là Phỉ phỉ, nuôi có thể giải sầu.

Đây đúng là một loài linh thú cao giai linh lực mạnh, nhưng nó không phải hung thú cũng không phải cát thú, mà là một loại linh thú sẽ cho chủ nuôi cảm giác vui vẻ vô cùng tận.

 

 

 

Tới lúc đoàn quay phim quyết định dừng quay gọi đội cứu hộ lên núi, thì Lạc Linh Tu đột nhiên xuất hiện ở điểm bổ sung vật phẩm.

Thôi Thước thở phào xông lên, “Linh Tu, cậu đi đâu thế! Tại sao không nói gì đã chạy đi?”

Lạc Linh Tu mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi.”

Thôi Thước bị thái độ của Lạc Linh Tu làm ngạc nhiên, nhưng nghĩ tới chuyện khác, lại thở dài, “Nhóm của Hiểu Lục và Gia Mộc không lấy được vật phẩm bổ sung, xem ra đội chúng ta thua rồi, phải loại người.”

Nghĩ thế nào cũng thấy trong đội này người ít kinh nghiệm nhất là Lạc Linh Tu, lúc nãy tự dưng cậu lại mất tích đúng vào thời gian chơi tìm vật phẩm, thế nên phải loại ai thì không cần bàn nữa.

Nhưng đây không phải kết quả Thôi Thước muốn, anh ta mới tiếp xúc với Lạc Linh Tu, hơn nữa vì tính cách cậu ấy, còn chưa nói được mấy câu.

“Tôi đang giữ này.” Lạc Linh Tu đặt ba lô xuống, lúc này Thôi Thước mới để ý ba lô của cậu lớn hơn lúc đầu rất nhiều. Cậu cầm từng phần vật phẩm bổ sung bên trong ra một.

Lúc lấy ra ba phần, thấy khá là vui mừng vì ngang cơ, lấy ra bốn phần, cảm giác chiến thắng tràn ngập, tới khi lấy hết sáu phần, thì không thể tin nổi.

“Cậu lấy được cả sáu phần?” Anh kinh ngạc nhìn Lạc Linh Tu, nếu anh nhớ không lẩm, ba địa điểm cách nhau không hề gần. Lạc Linh Tu một mình chạy ba nơi, lúc trở về chẳng dính một vết bùn, không nhỏ lấy một giọt mồ hôi?

“Đi đường tắt.” Lạc Linh Tu không nói dối, cậu chưa quên đây là chương trình dã ngoại có người quay phim, thậm chí ở trên trời cũng có “mắt”, cậu không tính làm ra chuyện gì kinh thế hãi tục trước mặt công chúng.

Có điều bóng người vượt núi băng rừng nhanh thoăn thoắt đã khiến người ta không dám tin, đạo diễn hiện trường yên lặng nhìn hình ảnh thu được, “Tôi biết tại sao ekip sản xuất lại nhét một người mới giữa dàn sao thế này rồi.”

Thịnh Thế đang tính bồi dưỡng một thần tượng công phu siêu cấp? Con đường này chắc ổn, ồ, lượng view chương trình tăng lên kìa!

Không cần biết kế hoạch của ban tổ chức là gì, lúc này các ngôi sao trong đội số 0 không hẹn mà đồng loại phát hiện Lạc Linh Tu thay đổi.

“Ảnh đế tóm được cậu ta rồi à? Yêu nhau rồi?” Lâm Nghi nói nhỏ với Nam Gia Mộc, Lạc Linh Tu đang tươi cười này với mỹ nhân băng giá lúc trước là một sao, còn dính lấy Thôi Thước nữa!

Mật Hiểu Lục đi tới gần Lạc Linh Tu, “Tiểu Lạc, hình như em rất vui?”

“Vâng, thắng.” Lạc Linh Tu có sẵn cớ để qua quýt.

Tuy cậu không hề vui vẻ vì chiến thắng cái thử thách không hề có tính thử thách này, nhưng lý do đó có thể giải thích trạng thái của mình lúc này.

“Lần này may là có Tiểu Lạc, tôi và anh Hoắc tới nơi chẳng thấy cái gì cả. Mất công lo lắng. Các anh Lâm Nghi cũng thế hả?”

Nghe thì có vẻ Mật Hiểu Lục vui mừng vì thắng cuộc, nhưng thực tế là đang trách Lạc Linh Tu giành hết phần nổi bật, cướp hết nhiệm vụ đã định sẵn cho bốn người.

Lâm Nghi cũng không vui, “Dù cậu tới trước, cũng nên nhắn lại. Chúng tôi cứ nghĩ bị đội 1 lấy rồi, làm lo mãi.”

Lạc Linh Tu cảm thấy khóa kéo ba lô hơi rung rung, cái đầu tròn thò ra mấy sợi lông trắng, tò mò nhìn ra ngoài.

Cậu lặng lẽ đứng chắn, “Lần sau tôi sẽ chú ý.”

“Tốt, “Cuộc chơi rừng già” còn chưa kết thúc, đây mới là nhiệm vụ đầu tiên. Chưa thể nói trước điều gì được, mà nói tới thì, đội một chắc đang bắt đầu loại người. Chúng ta may mắn là bên mình không thiếu người.”

Thôi Thước nói xong, quay đầu với Lạc Linh Tu, “Linh Tu, em cười đẹp lắm, sau này nên cười nhiều một chút.”

 

 

 

Lời tác giả:

Tần Tra: (#‵′) Sao Linh Tu của tôi lại cười cho người khác nhìn! Tôi muốn mua cả cái chương trình này!

Khương Hồng Hồng: Giám đốc, cứ như thế chúng ta sẽ phá sản thật đấy…

Lạc Tiểu Tu: *mỉm cười* o((≧▽≦o)  Tần Chính Khanh ~

Tần Tra: OMG mỹ nhân, bệnh tim của người ta phát tác _(: з” ∠)_

Tiểu Thước Thước: Linh Tu cậu thấy chưa nhược công của cậu phát bệnh tim rồi đó thôi cứ theo tôi đi ~

Lạc Tiểu Tu: O(∩_∩)O  Tần Chính Khanh ~

Tiểu Thước Thước: o( ̄ヘ ̄o#)!

 


Sau đây mình xin câu view trắng trợn: Mong các bạn like/share :)). Hết. À quên chưa hết, mời like facebook nữa nhé. Cảm ơn nhiều <3

Thần trong chai – Teaser


Người thường xuyên tới nhất là Aidan, người nó không muốn gặp nhất. Anh ta không nói lời ra, nhưng vẻ khinh thị và chê trách lồ lộ trong mắt. Mỗi lần ghé thăm, anh ta đều vội vã đi ngay, và mỗi lần như thế nó vừa hối hận vừa thấy nhẹ nhõm. Rồi dần dần, hối hận nhiều hơn. Nó có thể chịu đựng ánh mắt ghét bỏ tới nỗi muốn nó biến khỏi thế gian đó nếu anh ta có thể nhiều lời một chút, nói một hai câu xem Prince đang thế nào.

Nhưng anh ta không hề nói gì tới chuyện đó. Không có gì trên mạng thông tin ảo hay truyền thông. Hiện giờ, khi chỉ còn một mình, nó nhận ra mình đã luôn nghĩ về Prince, về Pad. Nó muốn len chân vào cuộc sống của người đó, để rồi bị cuốn theo và chỉ còn biết tới anh mà thôi. Hóa ra chia tách lại cô đơn tới vậy. Nó muốn bên anh. Nó cần ở bên anh. Dù anh khinh bỉ nó. Dù cho… dù cho chỉ là…

Trưa ngày thứ ba, lần này không phải Aidan, mà là Myra. Chị ta đóng bộ, bảo nó thay quần áo để lên xe đi. Khi nghe nó hỏi, chị chỉ cười nhạt, dỗ dành rằng mọi chuyện sẽ kết thúc, cứ yên tâm. Nó không tin nổi, mà còn thấy lo lắng hơn. Nhưng nếu là Myra thì sẽ chịu nói chuyện, nó đánh bạo hỏi về Prince. Chị ta nhìn nó một cái, hơi thở dài, “cậu ấy không sao. đừng nghĩ nhiều.”

Thế là đủ rồi. Nó thở phào. Nhưng nếu thế, tại sao mấy hôm nay lại giam chân nó lại, tại sao không thể gặp dù chỉ một lần?

Tại sao phải gặp chứ? – Một giọng nói khác vang lên trong đầu – Mày chỉ là một con tốt. Prince lấy đâu ra thời gian dành cho thứ không quan trọng như mày.

Nơi họ tới, thật đáng ngạc nhiên, là nhà chính Prince. Myra đưa tay ra khi nó khựng lại, “Bình tĩnh, khi họ hỏi thì trả lời. Chỉ cần thế thôi.”

Những lời này của Myra chẳng giúp ích gì cả. Bầu không khí bên ngoài xe đặc quánh, những tên bảo vệ áo đen xếp hàng mặt cứng đờ, súng sẵn sàng trên tay. Một kẻ tiến tới chỗ họ, Myra mặt lạnh tanh gật đầu chào, nắm tay dắt nó theo.

Những ánh mắt nhìn theo khiến nó phát lạnh, không dám ngẩng đầu lên. Bước chân Myra thoăn thoắt. Họ đang tiến vào giữa tòa nhà. Lần đầu nó gặp Prince cũng hao hao thế này. Anh ấy đang ở đây! Phải rồi, một việc phải huy động một lượng lớn nhân lực thế này thì không thể thiếu anh được!

Nhưng điểm đến của nó lại là một phòng hội nghị đang kín người. Nó có thể nhận ra một vài vị tai to mặt lớn trong số đó. Myra cúi chào và ra hiệu cho nó làm theo. Nhiều người quay lại nhìn.

Anh ấy đang ở đây!

Lồng ngực nó siết lại. Prince đang đứng gần cha anh ta, có vẻ anh đã khỏe lại, dù rằng gương mặt nhợt nhạt hơn bình thường. Có lẽ vì nghe thấy tiếng Myra, anh quay đầu lại. Ngay khi ánh mắt chạm phải nó, anh lập tức quay đầu đi.

Căn phòng rộng mà hình như không còn không khí. Làm ơn, nó biết mình sai rồi. Làm ơn, nếu cần, hãy cứ trừng phạt, một con dao đâm vào ngực cũng được. Đừng như vậy.

Đừng coi như, nó không tồn tại.

Nghỉ


Vì mệt, và vì sau mấy tháng, hiệu ứng tốt đẹp từ những trang tổng hợp đường link đã hết, lượng view nhà đã giảm gần nửa. Đọc tiếp

[Người tình đểu cáng] Chương 11


Chương 11: Cùng ở

 

 

Cắt tóc xong thì đã mười giờ mười phút rồi, Diệp Lăng lấy thẻ của Trang Húc Nhiên ra quẹt, sau đó vội đi.

Lúc lái xe đến công viên Diệp Lăng không hề nghĩ bộ dạng này của mình sẽ tạo thành ảnh hưởng gì, anh ta chỉ nghĩ nên giúp Lưu Nghệ Hàm thể hiện, không thể để bạn mình mất mặt với con gái.

Còn chuyện giới thiệu bạn gái, Diệp Lăng chẳng bận tâm.

Chẳng bao lâu sau, Lưu Nghệ Hàm gọi điện đến, Diệp Lăng nghe máy, đi đỗ xe rồi hỏi địa điểm tìm mấy người họ.

Lúc Lưu Nghệ Hàm và hai cô sinh viên kia thấy Diệp Lăng, họ gần như là không dám tới chào, đây là Diệp Lăng hả?

“Lưu Nghệ Hàm.” Diệp Lăng chào trước, cũng gật đầu với hai cô gái.

“Diệp Lăng?” Lưu Nghệ Hàm quan sát anh ta từ đầu tới chân: “Sao cậu lại…” Tối hôm qua có gặp Diệp Lăng, trông chẳng có gì khác trước mà, sao mới một đêm mà lột xác thế này.

“Đổi quần áo, cắt tóc.” Những cái khác không đổi, Diệp Lăng không dược tự nhiên mím môi, sau đó đổi đề tài: “Mọi người định đi đâu chơi?” Diệp Lăng tính là, đưa đám Lưu Nghệ Hàm đi ăn cơm, buổi chiều thì đi lo việc của mình.

“Ờ.” Lưu Nghệ Hàm vẫn còn đang sửng sốt, lắp bắp: “Đi dạo chỗ này một lát đã.”

Hai cô gái nói: “Nghệ Hàm, sao không giới thiệu bạn anh đi?” Thỉnh thoảng hai cô nàng lại lén nhìn Diệp Lăng, mắt lòe sáng, sao trước đây không biết có soái ca này thế nhỉ.

“Cậu ấy là Diệp Lăng, cùng lớp với anh. Văn Văn em cũng biết mà, em gặp cậu ta rồi đấy chứ?” Lưu Nghệ Hàm hỏi cô gái mình thích, 3 người họ đều cùng một lớp.

“A? Thì ra chúng ta cùng lớp, mình không để ý.” Lâm Tử Văn nói: “Lớp chúng ta có soái ca thế này à?”

Giờ Diệp Lăng thay đổi cả cách ăn mặc lẫn diện mạo. Vẻ ngoài của anh ta giờ đúng tiêu chuẩn tình nhân trong mộng của các cô gái.

“Ờ, trước đây cậu ấy kín tiếng lắm.” Lưu Nghệ Hàm nghĩ, tối qua còn rất kín tiếng ấy.

“Diệp Lăng, xin chào. Mình là Trương Thục Ny, rất vui được biết cậu.” Bạn của Lâm Tử Văn cười giơ tay với Diệp Lăng.

“Xin chào.” Diệp Lăng lịch sự nắm tay cô rồi nói: “Gần đây có một cửa hàng hay mời cánh nghệ sĩ tới quảng cáo. Có muốn đến xem không, sau đó bọn mình đi ăn.”

Lâm Tử Văn và Trương Thục Ny nói: “Được đấy, là nghệ sĩ nào vậy? Mình còn chưa từng gặp mắt nghệ sĩ nào ngoài đời.”

Lưu Nghệ Hàm lạnh nhạt nói: “Thế thì đi thôi.” Lần hẹn này đáng ra anh ta mới là nhân vật chính, nhưng giờ có thêm Diệp Lăng thì chẳng còn như vậy nữa.

“Không xa lắm, gọi taxi qua được không?” Diệp Lăng hỏi, anh không muốn lái xe.

“Được.” Mọi người đều nghĩ Diệp Lăng hỏi thế là tính chung tiền nhưng không ai nói gì, mọi người đều là sinh viên nghèo cả mà.

Nhưng tới lúc xuống xe, Diệp Lăng lại không để họ thanh toán mà tự trả tiền.

Trương Thục Ny nói: “Bao nhiêu vậy, để bọn tôi gửi tiền.”

Diệp Lăng đáp: “Không cần, không nhiều lắm.”

Nếu anh ta đã nói thế thì còn nói gì được nữa. Lúc tới Thương Thành thì thấy đúng là ở đây có hoạt động của nghệ sĩ tên tuổi thật, nhưng không phải là ngôi sao lớn mà chỉ là ngôi sao hạng ba có chút tiếng tăm.

Có cả nhảy cả hát, khung cảnh náo nhiệt thu hút rất đông người tới xem, ngoài ra còn có tổ chức rút thăm trúng thưởng.

“Oa. Còn được chụp chung nữa kìa. Diệp Lăng, cậu muốn lại chụp cùng không?” Hai cô gái vui vẻ nói.

“Tôi không. Mọi người qua chụp đi.” Diệp Lăng khoát tay, anh tới đây làm nền thôi mà.

“Diệp Lăng, đừng gò bó thế. Con gái mời sao lại từ chối vô duyên thế?” Lưu Nghệ Hàm nói, bây giờ hai cô nàng kia cứ vây lấy Diệp Lăng, chẳng thèm để ý tới anh ta.

“Tôi không thích chụp ảnh.” Diệp Lăng cười, để kệ hai cô gái.

“Thế thôi, hai bọn tôi qua đây. Nghệ Hàm cậu muốn chụp không?” Lâm Tử Văn lúc này mới mời Lưu Nghệ Hàm.

“Được, tôi đi với.” Lưu Nghệ Hàm đồng ý, bỏ Diệp Lăng lại ngoài sân. Họ đi vào tíu tít với nghệ sĩ, còn chơi trò chơi nữa.

Diệp Lăng lôi điện thoại ra xem giờ mới thấy di động đã hết pin. Anh hỏi một người gần đó mới biết đã không còn sớm. Đợi đám Lưu Nghệ Hàm về, Diệp Lăng liền nói: “Đi ăn cơm được không, hơn mười một giờ rồi.”

Lưu Nghệ Hàm nói: “Được, đi chỗ nào.”

Diệp Lăng để bớt việc, chỉ thẳng lên trên tầng: “Phía trên có nhà hàng đấy.”

Họ cùng nhau chọn, cuối cùng chọn một nhà hàng buffet giá cả phải chăng bố trí cũng ổn, đồ ăn cũng được.

Ăn xong, Diệp Lăng đi trả tiền, cũng nói với họ: “Chiều tôi có việc phải đi. Mọi người đi chơi nhé, tôi về trước.”

“Sao lại đi?” Lưu Nghệ Hàm vờ giữ lại: “Chiều cùng đi chơi chứ.”

Diệp Lăng lắc đầu: “Có việc thật, không đi được.”

Anh chàng không biết bản thân mình tự dưng đã đóng vai người thành đạt, cách biệt hẳn so với một sinh viên còn ngây ngô như Lưu Nghệ Hàm.

Mà cung cách ấy lại là thứ hấp dẫn những cô gái chưa ra ngoài xã hội nhất.

Trương Thục Ny nói: “Nếu có việc thật thì không ép cậu nữa, có điều phải để số điện thoại lại, sau này còn có dịp đi chơi.”

Diệp Lăng không có cớ từ chối, để số điện thoại lại rồi bỏ đi.

Trước khi ra khỏi trung tâm mua sắm, anh đi vào một tiệm di động mua một cái mới, cái cũ không dùng nữa vứt đi luôn.

Khởi động máy lên thì một chùm tin nhắn kêu liên tục.

Diệp Lăng cũng thấy cuộc gọi nhỡ của Trang Húc Nhiên nữa.

Sau khi đắn đo, Diệp Lăng gọi lại.

Trang Húc Nhiên nhận được điện thoại thì cất giọng bình tĩnh: “Anh đang ở đâu? Sao lại không ở căn hộ?” Trang Húc Nhiên hôm nay đến đó tìm người thì không thấy, gọi điện không ai nghe, sau đó còn tắt máy, đúng là đã chọc giận anh lên.

“Tôi ở trung tâm Hồ Ngạn, vừa mua điện thoại. Sáng tám giờ đi đưa quần áo tới tiệm giặt là, chín giờ đi cắt tóc, sau đó đi tới lớp lái xe đăng ký, vừa nãy mới ăn xong.” Diệp Lăng nói một lèo, sau đó hỏi Trang Húc Nhiên: “Ăn cơm trưa chưa? Đang làm gì?”

Trang Húc Nhiên cứ thế nguôi giận: “Ăn rồi. Đứng dưới đường chờ tôi đi. Đưa anh đi làm thủ tục.”

“A.” Diệp Lăng mở miệng, trong bụng thì hiểu Trang Húc Nhiên định đưa mình đi sang tên căn hộ.

Căn hộ Trang Húc Nhiên cho anh giá rất cao, là loại phòng ở đất thủ đô có tiền cũng chưa chắc đã mua được. Mấy năm sau giá nhà đất còn tăng nữa, nên căn hộ này cũng là một bằng chứng cho thấy Trang Húc Nhiên rất coi trọng Diệp Lăng.

Đáng tiếc Diệp Lăng chẳng có khái niệm gì về chuyện này cả, anh ta chỉ biết Trang Húc Nhiên không thiếu tiền.

Đứng trên hè đợi một lúc thì Trang Húc Nhiên lái xe tới, gọi Diệp Lăng lên xe.

“Di động tốt đấy.” Đợi Diệp Lăng ổn định chỗ gồi rồi, Trang Húc Nhiên liếc qua nhìn.

“Ừm.” Diệp Lăng đang cầm di động mới trong tay.

“Phì, anh cũng biết chọn cái đáng tiền nhất cơ à.” Trang Húc Nhiên khởi động xe đi, lúc trước anh đã bảo Tiểu Trình chuẩn bị giấy tờ rồi, cả giấy tờ của Diệp Lăng cũng đầy đủ.

Thật ra Trang Húc Nhiên đã đem lý lịch và quá khứ Diệp Lăng ra tra tới tra đi, có một số việc của Diệp Lăng mà chưa chắc Diệp Lăng đã hiểu rõ được như anh ta.

Ủy ban bình thường không làm thứ bảy, có nơi còn họp cả buổi sáng, nhưng Trang Húc Nhiên đã gọi điện hẹn trước, hơn nữa việc sang tên không mất bao nhiêu thời gian nên người ta nể mặt.

Hai người xuống xe rồi Trang Húc Nhiên mới để ý tạo hình mới của Diệp Lăng, thấy rất là thuận mắt: “Cũng tạm ổn.”

Diệp Lăng nghe tai nọ ra tai kia ừ một tiếng.

Trang Húc Nhiên im lặng: “Anh không nói nhiều hơn được chút à?”

Diệp Lăng nhìn anh, cụp mắt xuống: “Tính đã thế rồi.”

Trang Húc Nhiên không phải biết làm sao với anh ta, đưa giấy tờ cho anh ta cầm: “Xem rồi tự làm đi.”

Quá trình này Diệp Lăng cũng biết chút chút, anh mở giấy tờ ra xem, sang tên cho người không phải thân nhân cần nhiều giấy chứng nhận và xác minh hơn bình thường, nhưng Trang Húc Nhiên đều kiếm được cả.

“Không bất ngờ sao?” Trang Húc Nhiên ngồi xuống bên cạnh, hỏi một câu.

“Không bất ngờ.” Diệp Lăng dừng một chút rồi thêm: “Cậu là đại ca.”

Trang Húc Nhiên nở nụ cười. Anh cảm thấy khi ở cùng Diệp Lăng cảm giác thật khác lạ.

Nhân viên làm thủ tục cố ý vô tình liếc nhìn gương mặt Trang Húc Nhiên, ánh mắt lộ vẻ tiếc nuối và thương cảm. Gương mặt đẹp là thế lại bị cái bớt kinh dị làm hỏng.

Sau đó lại nghĩ, sao có tiền lại không đi phẫu thuật?

Chuyện này Diệp Lăng cũng từng nghĩ đến nhưng chưa từng hỏi. Mâu thuẫn giữa anh và Trang Húc Nhiên không phải vấn đề đẹp xấu, mà là giới tính.

“Hôm nay chuyển đến đi, tối tôi ở lại với cậu.” Làm thủ tục xong ra khỏi ủy ban, Trang Húc Nhiên nói.

“Ừ.” Diệp Lăng cầm túi hồ sơ thuận miệng hỏi: “Hiện giờ cậu nghỉ ngơi ở đâu?”

Trang Húc Nhiên đáp: “Ở nhà.”

Diệp Lăng không nói nữa. Anh không hiểu về gia đình Trang Húc Nhiên lắm, kiếp trước cũng chưa từng đề cập đến chuyện này.

“Đúng rồi, đi siêu thị mua ít đồ đi.” Trang Húc Nhiên nói là ít đồ, nhưng đến siêu thị thì mang về rất nhiều.

Diệp Lăng đã trải qua một lần rồi nên không cảm thấy lúng túng nữa. Nên mua gì thì mua, mua về rồi nên dùng thế nào thì dùng.

Đến khi Diệp Lăng làm một bàn các món cơm nhà rồi cởi tạp dề đi ra, thì thấy Trang Húc Nhiên đang ngồi ở bàn ăn ngây người.

“Không đói à?” Diệp Lăng không để ý người ta, ngồi xuống bưng bát lên ăn.

Trang Húc Nhiên nhìn bàn đồ ăn này rồi lại nhìn Diệp Lăng đang thản nhiên ăn cơm, tự dưng cảm thấy thật bất thường.

“Học nấu ăn lúc nào thế?”

“Gần đây thôi.”

“Chăm sóc em trai em gái à?”

“Ừ.” Đũa dừng lại, Diệp Lăng gắp một miếng trứng thả vào bát Trang Húc Nhiên: “Ăn đi, để nguội mất ngon.”

Trứng tráng thịt, một món ăn vô cùng bình thường.

Trang Húc Nhiên ăn một miếng lại thấy được vị rất khác thường, khác hẳn đồ khách sạn làm. Nếu phải nói là khác chỗ nào, thì hẳn là tâm tình người ăn.

Bữa cơm này Trang Húc Nhiên ăn rất thỏa mãn, rất khoan khoái.

“Tôi rửa bát.” Diệp Lăng dọn bát đĩa, buộc tạp dề lại đứng trước bồn rửa rất chăm chú.

Trang Húc Nhiên tựa vào cửa nhà bếp, hút một điếu sau khi ăn cơm.

Mùi này Diệp Lăng không chịu được. Thật ra sau này anh cũng hút, nhưng chỉ khi phiền lòng mới hút, thân thể hiện tại chưa từng hút thuốc nên rất mẫn cảm với khói thuốc.

“Sao lại hút thuốc?”

Trang Húc Nhiên tò mò: “Anh không thích?”

Diệp Lăng cau mày gật đầu.

Trang Húc Nhiên ném điếu thuốc vào thùng rác, dù mới hút được một hơi: “Tôi không hay hút, thi thoảng mới làm một điếu.”

“A.” Diệp Lăng bổ hai quả cam: “Muốn ăn thì tự lấy.” Anh thản nhiên ăn, thái độ không phải suồng sã, nhưng không hề e ngại.

Trang Húc Nhiên cầm lấy một múi, nghếch chân ngồi xuống sô pha, ăn xong thì ngoắc tay với Diệp Lăng: “Lại đây ngồi đi.”

Diệp Lăng đang đối diện anh, nghe thế rút khăn lau tay lau miệng rồi đứng dậy bước sang.

“Hình như quên mua bao rồi.” Trang Húc Nhiên vòng tay lên ôm cổ Diệp Lăng, môi hai người cách nhau chưa được một phân.

Diệp Lăng theo phản xạ mím môi. Anh vốn không thích hôn Trang Húc Nhiên, hành động thân mật luôn theo kiểu chấp hành nhiệm vụ, có thể tránh được là tránh.