Thông báo


Blog có nhiều bài post có nội dung về tình yêu namXnam, có một số cách gọi khác như BL, đam mỹ, slash.

Đây là blog cá nhân, nên tất cả những gì các bạn đọc đều mang tính cá nhân ít nhiều và không đại diện cho bất cứ nhóm người nào ngoài bản thân tôi.

Blog có những nội dung đòi hỏi bạn ít nhất là 18+ hẵng truy cập. Một khi bạn truy cập, tức là bạn đã chấp nhận rủi ro. Tôi không khuyến khích bất kỳ ai đọc những nội dung đó.

Những truyện/fic/đam mỹ được post trong blog này đều là những sản phẩm của trí tưởng tượng. Không lấy hình mẫu từ hiện tượng đời sống, cũng như nhân vật cụ thể nào. Xin được nhắc lại chúng là tưởng tượng, nên hãy tin rằng ngoài đời thật những truyện như vậy không xảy ra. Bản thân tôi cũng không mong đợi những truyện như vậy xảy ra trong đời thật.

Chủ nhân blog ủng hộ quyền bình đẳng cho những người đồng tính luyến ái và chuyển giới, cũng như quyền bình đẳng cho mọi con người trên thế giới.

Chân thành cảm ơn vì đã ghé qua. Chúc các bạn một ngày tốt đẹp.

Đọc tiếp

Thần trong chai – Teaser


Người thường xuyên tới nhất là Aidan, người nó không muốn gặp nhất. Anh ta không nói lời ra, nhưng vẻ khinh thị và chê trách lồ lộ trong mắt. Mỗi lần ghé thăm, anh ta đều vội vã đi ngay, và mỗi lần như thế nó vừa hối hận vừa thấy nhẹ nhõm. Rồi dần dần, hối hận nhiều hơn. Nó có thể chịu đựng ánh mắt ghét bỏ tới nỗi muốn nó biến khỏi thế gian đó nếu anh ta có thể nhiều lời một chút, nói một hai câu xem Prince đang thế nào.

Nhưng anh ta không hề nói gì tới chuyện đó. Không có gì trên mạng thông tin ảo hay truyền thông. Hiện giờ, khi chỉ còn một mình, nó nhận ra mình đã luôn nghĩ về Prince, về Pad. Nó muốn len chân vào cuộc sống của người đó, để rồi bị cuốn theo và chỉ còn biết tới anh mà thôi. Hóa ra chia tách lại cô đơn tới vậy. Nó muốn bên anh. Nó cần ở bên anh. Dù anh khinh bỉ nó. Dù cho… dù cho chỉ là…

Trưa ngày thứ ba, lần này không phải Aidan, mà là Myra. Chị ta đóng bộ, bảo nó thay quần áo để lên xe đi. Khi nghe nó hỏi, chị chỉ cười nhạt, dỗ dành rằng mọi chuyện sẽ kết thúc, cứ yên tâm. Nó không tin nổi, mà còn thấy lo lắng hơn. Nhưng nếu là Myra thì sẽ chịu nói chuyện, nó đánh bạo hỏi về Prince. Chị ta nhìn nó một cái, hơi thở dài, “cậu ấy không sao. đừng nghĩ nhiều.”

Thế là đủ rồi. Nó thở phào. Nhưng nếu thế, tại sao mấy hôm nay lại giam chân nó lại, tại sao không thể gặp dù chỉ một lần?

Tại sao phải gặp chứ? – Một giọng nói khác vang lên trong đầu – Mày chỉ là một con tốt. Prince lấy đâu ra thời gian dành cho thứ không quan trọng như mày.

Nơi họ tới, thật đáng ngạc nhiên, là nhà chính Prince. Myra đưa tay ra khi nó khựng lại, “Bình tĩnh, khi họ hỏi thì trả lời. Chỉ cần thế thôi.”

Những lời này của Myra chẳng giúp ích gì cả. Bầu không khí bên ngoài xe đặc quánh, những tên bảo vệ áo đen xếp hàng mặt cứng đờ, súng sẵn sàng trên tay. Một kẻ tiến tới chỗ họ, Myra mặt lạnh tanh gật đầu chào, nắm tay dắt nó theo.

Những ánh mắt nhìn theo khiến nó phát lạnh, không dám ngẩng đầu lên. Bước chân Myra thoăn thoắt. Họ đang tiến vào giữa tòa nhà. Lần đầu nó gặp Prince cũng hao hao thế này. Anh ấy đang ở đây! Phải rồi, một việc phải huy động một lượng lớn nhân lực thế này thì không thể thiếu anh được!

Nhưng điểm đến của nó lại là một phòng hội nghị đang kín người. Nó có thể nhận ra một vài vị tai to mặt lớn trong số đó. Myra cúi chào và ra hiệu cho nó làm theo. Nhiều người quay lại nhìn.

Anh ấy đang ở đây!

Lồng ngực nó siết lại. Prince đang đứng gần cha anh ta, có vẻ anh đã khỏe lại, dù rằng gương mặt nhợt nhạt hơn bình thường. Có lẽ vì nghe thấy tiếng Myra, anh quay đầu lại. Ngay khi ánh mắt chạm phải nó, anh lập tức quay đầu đi.

Căn phòng rộng mà hình như không còn không khí. Làm ơn, nó biết mình sai rồi. Làm ơn, nếu cần, hãy cứ trừng phạt, một con dao đâm vào ngực cũng được. Đừng như vậy.

Đừng coi như, nó không tồn tại.

Nghỉ


Vì mệt, và vì sau mấy tháng, hiệu ứng tốt đẹp từ những trang tổng hợp đường link đã hết, lượng view nhà đã giảm gần nửa. Đọc tiếp

[Người tình đểu cáng] Chương 11


Chương 11: Cùng ở

 

 

Cắt tóc xong thì đã mười giờ mười phút rồi, Diệp Lăng lấy thẻ của Trang Húc Nhiên ra quẹt, sau đó vội đi.

Lúc lái xe đến công viên Diệp Lăng không hề nghĩ bộ dạng này của mình sẽ tạo thành ảnh hưởng gì, anh ta chỉ nghĩ nên giúp Lưu Nghệ Hàm thể hiện, không thể để bạn mình mất mặt với con gái.

Còn chuyện giới thiệu bạn gái, Diệp Lăng chẳng bận tâm.

Chẳng bao lâu sau, Lưu Nghệ Hàm gọi điện đến, Diệp Lăng nghe máy, đi đỗ xe rồi hỏi địa điểm tìm mấy người họ.

Lúc Lưu Nghệ Hàm và hai cô sinh viên kia thấy Diệp Lăng, họ gần như là không dám tới chào, đây là Diệp Lăng hả?

“Lưu Nghệ Hàm.” Diệp Lăng chào trước, cũng gật đầu với hai cô gái.

“Diệp Lăng?” Lưu Nghệ Hàm quan sát anh ta từ đầu tới chân: “Sao cậu lại…” Tối hôm qua có gặp Diệp Lăng, trông chẳng có gì khác trước mà, sao mới một đêm mà lột xác thế này.

“Đổi quần áo, cắt tóc.” Những cái khác không đổi, Diệp Lăng không dược tự nhiên mím môi, sau đó đổi đề tài: “Mọi người định đi đâu chơi?” Diệp Lăng tính là, đưa đám Lưu Nghệ Hàm đi ăn cơm, buổi chiều thì đi lo việc của mình.

“Ờ.” Lưu Nghệ Hàm vẫn còn đang sửng sốt, lắp bắp: “Đi dạo chỗ này một lát đã.”

Hai cô gái nói: “Nghệ Hàm, sao không giới thiệu bạn anh đi?” Thỉnh thoảng hai cô nàng lại lén nhìn Diệp Lăng, mắt lòe sáng, sao trước đây không biết có soái ca này thế nhỉ.

“Cậu ấy là Diệp Lăng, cùng lớp với anh. Văn Văn em cũng biết mà, em gặp cậu ta rồi đấy chứ?” Lưu Nghệ Hàm hỏi cô gái mình thích, 3 người họ đều cùng một lớp.

“A? Thì ra chúng ta cùng lớp, mình không để ý.” Lâm Tử Văn nói: “Lớp chúng ta có soái ca thế này à?”

Giờ Diệp Lăng thay đổi cả cách ăn mặc lẫn diện mạo. Vẻ ngoài của anh ta giờ đúng tiêu chuẩn tình nhân trong mộng của các cô gái.

“Ờ, trước đây cậu ấy kín tiếng lắm.” Lưu Nghệ Hàm nghĩ, tối qua còn rất kín tiếng ấy.

“Diệp Lăng, xin chào. Mình là Trương Thục Ny, rất vui được biết cậu.” Bạn của Lâm Tử Văn cười giơ tay với Diệp Lăng.

“Xin chào.” Diệp Lăng lịch sự nắm tay cô rồi nói: “Gần đây có một cửa hàng hay mời cánh nghệ sĩ tới quảng cáo. Có muốn đến xem không, sau đó bọn mình đi ăn.”

Lâm Tử Văn và Trương Thục Ny nói: “Được đấy, là nghệ sĩ nào vậy? Mình còn chưa từng gặp mắt nghệ sĩ nào ngoài đời.”

Lưu Nghệ Hàm lạnh nhạt nói: “Thế thì đi thôi.” Lần hẹn này đáng ra anh ta mới là nhân vật chính, nhưng giờ có thêm Diệp Lăng thì chẳng còn như vậy nữa.

“Không xa lắm, gọi taxi qua được không?” Diệp Lăng hỏi, anh không muốn lái xe.

“Được.” Mọi người đều nghĩ Diệp Lăng hỏi thế là tính chung tiền nhưng không ai nói gì, mọi người đều là sinh viên nghèo cả mà.

Nhưng tới lúc xuống xe, Diệp Lăng lại không để họ thanh toán mà tự trả tiền.

Trương Thục Ny nói: “Bao nhiêu vậy, để bọn tôi gửi tiền.”

Diệp Lăng đáp: “Không cần, không nhiều lắm.”

Nếu anh ta đã nói thế thì còn nói gì được nữa. Lúc tới Thương Thành thì thấy đúng là ở đây có hoạt động của nghệ sĩ tên tuổi thật, nhưng không phải là ngôi sao lớn mà chỉ là ngôi sao hạng ba có chút tiếng tăm.

Có cả nhảy cả hát, khung cảnh náo nhiệt thu hút rất đông người tới xem, ngoài ra còn có tổ chức rút thăm trúng thưởng.

“Oa. Còn được chụp chung nữa kìa. Diệp Lăng, cậu muốn lại chụp cùng không?” Hai cô gái vui vẻ nói.

“Tôi không. Mọi người qua chụp đi.” Diệp Lăng khoát tay, anh tới đây làm nền thôi mà.

“Diệp Lăng, đừng gò bó thế. Con gái mời sao lại từ chối vô duyên thế?” Lưu Nghệ Hàm nói, bây giờ hai cô nàng kia cứ vây lấy Diệp Lăng, chẳng thèm để ý tới anh ta.

“Tôi không thích chụp ảnh.” Diệp Lăng cười, để kệ hai cô gái.

“Thế thôi, hai bọn tôi qua đây. Nghệ Hàm cậu muốn chụp không?” Lâm Tử Văn lúc này mới mời Lưu Nghệ Hàm.

“Được, tôi đi với.” Lưu Nghệ Hàm đồng ý, bỏ Diệp Lăng lại ngoài sân. Họ đi vào tíu tít với nghệ sĩ, còn chơi trò chơi nữa.

Diệp Lăng lôi điện thoại ra xem giờ mới thấy di động đã hết pin. Anh hỏi một người gần đó mới biết đã không còn sớm. Đợi đám Lưu Nghệ Hàm về, Diệp Lăng liền nói: “Đi ăn cơm được không, hơn mười một giờ rồi.”

Lưu Nghệ Hàm nói: “Được, đi chỗ nào.”

Diệp Lăng để bớt việc, chỉ thẳng lên trên tầng: “Phía trên có nhà hàng đấy.”

Họ cùng nhau chọn, cuối cùng chọn một nhà hàng buffet giá cả phải chăng bố trí cũng ổn, đồ ăn cũng được.

Ăn xong, Diệp Lăng đi trả tiền, cũng nói với họ: “Chiều tôi có việc phải đi. Mọi người đi chơi nhé, tôi về trước.”

“Sao lại đi?” Lưu Nghệ Hàm vờ giữ lại: “Chiều cùng đi chơi chứ.”

Diệp Lăng lắc đầu: “Có việc thật, không đi được.”

Anh chàng không biết bản thân mình tự dưng đã đóng vai người thành đạt, cách biệt hẳn so với một sinh viên còn ngây ngô như Lưu Nghệ Hàm.

Mà cung cách ấy lại là thứ hấp dẫn những cô gái chưa ra ngoài xã hội nhất.

Trương Thục Ny nói: “Nếu có việc thật thì không ép cậu nữa, có điều phải để số điện thoại lại, sau này còn có dịp đi chơi.”

Diệp Lăng không có cớ từ chối, để số điện thoại lại rồi bỏ đi.

Trước khi ra khỏi trung tâm mua sắm, anh đi vào một tiệm di động mua một cái mới, cái cũ không dùng nữa vứt đi luôn.

Khởi động máy lên thì một chùm tin nhắn kêu liên tục.

Diệp Lăng cũng thấy cuộc gọi nhỡ của Trang Húc Nhiên nữa.

Sau khi đắn đo, Diệp Lăng gọi lại.

Trang Húc Nhiên nhận được điện thoại thì cất giọng bình tĩnh: “Anh đang ở đâu? Sao lại không ở căn hộ?” Trang Húc Nhiên hôm nay đến đó tìm người thì không thấy, gọi điện không ai nghe, sau đó còn tắt máy, đúng là đã chọc giận anh lên.

“Tôi ở trung tâm Hồ Ngạn, vừa mua điện thoại. Sáng tám giờ đi đưa quần áo tới tiệm giặt là, chín giờ đi cắt tóc, sau đó đi tới lớp lái xe đăng ký, vừa nãy mới ăn xong.” Diệp Lăng nói một lèo, sau đó hỏi Trang Húc Nhiên: “Ăn cơm trưa chưa? Đang làm gì?”

Trang Húc Nhiên cứ thế nguôi giận: “Ăn rồi. Đứng dưới đường chờ tôi đi. Đưa anh đi làm thủ tục.”

“A.” Diệp Lăng mở miệng, trong bụng thì hiểu Trang Húc Nhiên định đưa mình đi sang tên căn hộ.

Căn hộ Trang Húc Nhiên cho anh giá rất cao, là loại phòng ở đất thủ đô có tiền cũng chưa chắc đã mua được. Mấy năm sau giá nhà đất còn tăng nữa, nên căn hộ này cũng là một bằng chứng cho thấy Trang Húc Nhiên rất coi trọng Diệp Lăng.

Đáng tiếc Diệp Lăng chẳng có khái niệm gì về chuyện này cả, anh ta chỉ biết Trang Húc Nhiên không thiếu tiền.

Đứng trên hè đợi một lúc thì Trang Húc Nhiên lái xe tới, gọi Diệp Lăng lên xe.

“Di động tốt đấy.” Đợi Diệp Lăng ổn định chỗ gồi rồi, Trang Húc Nhiên liếc qua nhìn.

“Ừm.” Diệp Lăng đang cầm di động mới trong tay.

“Phì, anh cũng biết chọn cái đáng tiền nhất cơ à.” Trang Húc Nhiên khởi động xe đi, lúc trước anh đã bảo Tiểu Trình chuẩn bị giấy tờ rồi, cả giấy tờ của Diệp Lăng cũng đầy đủ.

Thật ra Trang Húc Nhiên đã đem lý lịch và quá khứ Diệp Lăng ra tra tới tra đi, có một số việc của Diệp Lăng mà chưa chắc Diệp Lăng đã hiểu rõ được như anh ta.

Ủy ban bình thường không làm thứ bảy, có nơi còn họp cả buổi sáng, nhưng Trang Húc Nhiên đã gọi điện hẹn trước, hơn nữa việc sang tên không mất bao nhiêu thời gian nên người ta nể mặt.

Hai người xuống xe rồi Trang Húc Nhiên mới để ý tạo hình mới của Diệp Lăng, thấy rất là thuận mắt: “Cũng tạm ổn.”

Diệp Lăng nghe tai nọ ra tai kia ừ một tiếng.

Trang Húc Nhiên im lặng: “Anh không nói nhiều hơn được chút à?”

Diệp Lăng nhìn anh, cụp mắt xuống: “Tính đã thế rồi.”

Trang Húc Nhiên không phải biết làm sao với anh ta, đưa giấy tờ cho anh ta cầm: “Xem rồi tự làm đi.”

Quá trình này Diệp Lăng cũng biết chút chút, anh mở giấy tờ ra xem, sang tên cho người không phải thân nhân cần nhiều giấy chứng nhận và xác minh hơn bình thường, nhưng Trang Húc Nhiên đều kiếm được cả.

“Không bất ngờ sao?” Trang Húc Nhiên ngồi xuống bên cạnh, hỏi một câu.

“Không bất ngờ.” Diệp Lăng dừng một chút rồi thêm: “Cậu là đại ca.”

Trang Húc Nhiên nở nụ cười. Anh cảm thấy khi ở cùng Diệp Lăng cảm giác thật khác lạ.

Nhân viên làm thủ tục cố ý vô tình liếc nhìn gương mặt Trang Húc Nhiên, ánh mắt lộ vẻ tiếc nuối và thương cảm. Gương mặt đẹp là thế lại bị cái bớt kinh dị làm hỏng.

Sau đó lại nghĩ, sao có tiền lại không đi phẫu thuật?

Chuyện này Diệp Lăng cũng từng nghĩ đến nhưng chưa từng hỏi. Mâu thuẫn giữa anh và Trang Húc Nhiên không phải vấn đề đẹp xấu, mà là giới tính.

“Hôm nay chuyển đến đi, tối tôi ở lại với cậu.” Làm thủ tục xong ra khỏi ủy ban, Trang Húc Nhiên nói.

“Ừ.” Diệp Lăng cầm túi hồ sơ thuận miệng hỏi: “Hiện giờ cậu nghỉ ngơi ở đâu?”

Trang Húc Nhiên đáp: “Ở nhà.”

Diệp Lăng không nói nữa. Anh không hiểu về gia đình Trang Húc Nhiên lắm, kiếp trước cũng chưa từng đề cập đến chuyện này.

“Đúng rồi, đi siêu thị mua ít đồ đi.” Trang Húc Nhiên nói là ít đồ, nhưng đến siêu thị thì mang về rất nhiều.

Diệp Lăng đã trải qua một lần rồi nên không cảm thấy lúng túng nữa. Nên mua gì thì mua, mua về rồi nên dùng thế nào thì dùng.

Đến khi Diệp Lăng làm một bàn các món cơm nhà rồi cởi tạp dề đi ra, thì thấy Trang Húc Nhiên đang ngồi ở bàn ăn ngây người.

“Không đói à?” Diệp Lăng không để ý người ta, ngồi xuống bưng bát lên ăn.

Trang Húc Nhiên nhìn bàn đồ ăn này rồi lại nhìn Diệp Lăng đang thản nhiên ăn cơm, tự dưng cảm thấy thật bất thường.

“Học nấu ăn lúc nào thế?”

“Gần đây thôi.”

“Chăm sóc em trai em gái à?”

“Ừ.” Đũa dừng lại, Diệp Lăng gắp một miếng trứng thả vào bát Trang Húc Nhiên: “Ăn đi, để nguội mất ngon.”

Trứng tráng thịt, một món ăn vô cùng bình thường.

Trang Húc Nhiên ăn một miếng lại thấy được vị rất khác thường, khác hẳn đồ khách sạn làm. Nếu phải nói là khác chỗ nào, thì hẳn là tâm tình người ăn.

Bữa cơm này Trang Húc Nhiên ăn rất thỏa mãn, rất khoan khoái.

“Tôi rửa bát.” Diệp Lăng dọn bát đĩa, buộc tạp dề lại đứng trước bồn rửa rất chăm chú.

Trang Húc Nhiên tựa vào cửa nhà bếp, hút một điếu sau khi ăn cơm.

Mùi này Diệp Lăng không chịu được. Thật ra sau này anh cũng hút, nhưng chỉ khi phiền lòng mới hút, thân thể hiện tại chưa từng hút thuốc nên rất mẫn cảm với khói thuốc.

“Sao lại hút thuốc?”

Trang Húc Nhiên tò mò: “Anh không thích?”

Diệp Lăng cau mày gật đầu.

Trang Húc Nhiên ném điếu thuốc vào thùng rác, dù mới hút được một hơi: “Tôi không hay hút, thi thoảng mới làm một điếu.”

“A.” Diệp Lăng bổ hai quả cam: “Muốn ăn thì tự lấy.” Anh thản nhiên ăn, thái độ không phải suồng sã, nhưng không hề e ngại.

Trang Húc Nhiên cầm lấy một múi, nghếch chân ngồi xuống sô pha, ăn xong thì ngoắc tay với Diệp Lăng: “Lại đây ngồi đi.”

Diệp Lăng đang đối diện anh, nghe thế rút khăn lau tay lau miệng rồi đứng dậy bước sang.

“Hình như quên mua bao rồi.” Trang Húc Nhiên vòng tay lên ôm cổ Diệp Lăng, môi hai người cách nhau chưa được một phân.

Diệp Lăng theo phản xạ mím môi. Anh vốn không thích hôn Trang Húc Nhiên, hành động thân mật luôn theo kiểu chấp hành nhiệm vụ, có thể tránh được là tránh.

Câu chuyện ‘Đường lưỡi bò’


CÓP NHẶT

Lần đầu tiên tôi được nghe về “cái lưỡi bò” cách đây đã 18 năm, tại một hội thảo không dính dáng gì đến biên giới và chủ quyền, ở Ấn Độ.

Đầu năm 1998, tôi tham dự một hội thảo quốc tế tổ chức tại Agra (Ấn Độ), nơi có đền Taj Mahal nổi tiếng. Chủ đề của hội thảo là “Inclusive Education”, nghĩa là đưa trẻ em khuyết tật học tập cùng trẻ em bình thường. Mỗi nước cử một vài quan chức của Bộ Giáo dục phụ trách vấn đề này đến tham dự.

Phái đoàn của Trung Quốc có ba người, hai lãnh đạo và một phiên dịch. Họ không từ Bộ Giáo dục Trung Quốc mà từ Sở Giáo dục tỉnh Vân Nam. Các thành viên trong Ban tổ chức thắc mắc, đại ý sao Trung Quốc lại cử đoàn cấp sở đi. Một ông…

View original post 902 more words