Về các bản edit chậm đến nỗi bị cho là drop của tớ


Trước phải xác nhận một điều: Tớ không có drop đâu. Bộ duy nhất tớ có ý dìm là Túy Tiếu. Cũng không hẳn là dìm, chỉ là, lâu lắm tớ không muốn làm…

Tuy nhiên, tớ rất hiểu nỗi ngán ngẩm chờ đợi vì tớ cũng là reader.

Tức là, nếu bạn nào quá ngán tốc độ làm việc của tớ, xin cứ thoải mái mà rước truyện về nhà edit. Với các bản dịch tiếng Anh cũng tương tự, nhưng nếu là bản dịch đề nghị các bạn tự liên hệ với tác giả để xin per. Chuyện hợp tác cùng làm chung một truyện thành thật thì tớ ngại lắm, vì nếu là hợp tác thì phải là 2 người hợp gu, hợp tính, hợp nhiều cái. Chuyện tìm được người phù hợp về ở chung nhà là phụ thuộc vào may mắn.

Tớ chẳng ngại chuyện 1 bộ 2 người làm. Nếu có người làm, tớ vẫn sẽ làm tiếp tục, dù người ta đã làm xong từ đời. Coi như là chạy tiếp sức, đến độ tớ mệt thì các cậu hộ tớ.

Nhưng tất nhiên, nếu đã đỡ bộ nhà tớ, đề nghị các bạn tôn trọng một tý, đừng mắng tớ là edit rùa bò bỏ bê công tác, đừng đạo của tớ, đừng mắng tớ đạo của bạn, vì chắc chắn tớ không làm thế đâu.

Thế nhé, chào thân ái và quyết thắng!

Thông báo


Blog có nhiều bài post có nội dung về tình yêu namXnam, có một số cách gọi khác như BL, đam mỹ, slash.

Đây là blog cá nhân, nên tất cả những gì các bạn đọc đều mang tính cá nhân ít nhiều và không đại diện cho bất cứ nhóm người nào ngoài bản thân tôi.

Blog có những nội dung đòi hỏi bạn ít nhất là 18+ hẵng truy cập. Một khi bạn truy cập, tức là bạn đã chấp nhận rủi ro. Tôi không khuyến khích bất kỳ ai đọc những nội dung đó.

Những truyện/fic/đam mỹ được post trong blog này đều là những sản phẩm của trí tưởng tượng. Không lấy hình mẫu từ hiện tượng đời sống, cũng như nhân vật cụ thể nào. Xin được nhắc lại chúng là tưởng tượng, nên hãy tin rằng ngoài đời thật những truyện như vậy không xảy ra. Bản thân tôi cũng không mong đợi những truyện như vậy xảy ra trong đời thật.

Chủ nhân blog ủng hộ quyền bình đẳng cho những người đồng tính luyến ái và chuyển giới, cũng như quyền bình đẳng cho mọi con người trên thế giới.

Chân thành cảm ơn vì đã ghé qua. Chúc các bạn một ngày tốt đẹp.

Đọc tiếp

Featured Image -- 4405

Tại sao lại có hiện tượng đổ lỗi cho nạn nhân?


Originally posted on Những tâm hồn đẹp:

Đó là khi sự bất hạnh của người khác dường như là mối đe dọa đối với bản thân.

Đổ lỗi cho nạn nhân (Victim Blaming) không chỉ xảy ra riêng với các trường hợp ngược đãi. Chúng ta chứng kiến nó khi quá khứ của nạn nhân bị cưỡng bức được lôi ra để phân tích từng li từng tí, khi người dân sống ở nước nước nghèo bị coi là lười biếng và không có chí tiến thủ, khi những người mắc bệnh tâm lý được coi là tự bản thân họ chuốc lấy bệnh với lối sống tệ hại. Đây là những trường hợp mà nạn nhân có thể có trách nhiệm với những sự bất hạnh của họ nhưng hầu hết, cái trách nhiệm đó đa phần đều bị thổi phòng lên và những yếu tố có liên quan khác bị xem nhẹ đi, hoặc thậm…

View original 958 more words

Ông Ba Bị, Mẹ Mìn và …


Hiên:

Lần đầu tiên đọc diễn giải về ông Ba Bị

Originally posted on Blog của 5xu:

Ba bị chín quai

Ba bị chín quai mười hai con mắt, hay bắt trẻ con, gọi tắt là ông Ba Bị, là một câu nói kiểu đồng dao, thường dùng để dọa trẻ con.

Mười hai con mắt = 6 người = 1 tiểu đội (bây giờ).

Ba bị mà có chín quai = mỗi bị ba quai.

Đây chính là cách hành quân thần tốc của Tây Sơn. Mỗi tiểu đội quân chính quy (thân binh) có 6 người, chia làm 2 nhóm, mỗi nhóm 3 người. Mỗi nhóm có một cái bị to, có ba quai. Thiết bị, lương thực, nước uống của cả tiểu đội quăng vào cái bị ấy. Rồi cứ thế mà đi bộ ra Thăng Long. (Có thể họ đeo súng trên vai, các đồ khác mới cho vào bị, ba quai xỏ vào 2 đòn gánh loại ngắn hình chữ lambda λ, 

View original 1 042 more words

Featured Image -- 4385

Tạo công đức thật


Hiên:

Đi chùa thì vui, nhưng tiếp chuyện sư thầy thường là không thấy vui. Nó cũng đã thành thực trạng rồi

Originally posted on Đọt Chuối Non:

Chào các bạn,

Câu trả lời của Bồ Đề Đạt Ma cho Lương Vũ Đế, “Không có công đức”, tạo ấn tượng rất mạnh với mình — xây chùa, in sách, độ tăng chẳng được công đức gì.

Nhưng đây là điều quan trọng: Cả thế giới sống kiểu đó – xây đền thờ, in sách, độ tu viện – và mong được nhiều công đức, nhưng trong khi thì hạn hẹp, kiêu căng và nhất là chia rẽ tôn giáo, kỳ thị đối với những người không đi cùng đền thờ đối với mình.

Các bạn, mình nghĩ rằng tội lớn nhất của nhiều tín đồ, từ hàng lãnh đạo đến hàng thứ dân, là xem thường, khinh thường, phân biệt đối với các tín đồ của các tôn giáo khác hay tín đồ vô thần, vì đó là “chấp ngã” con đường si mê số một của…

View original 692 more words

Sự ma mãnh của Abbott khi ghi nhãn sữa kỳ thị


Originally posted on Đọt Chuối Non:

13:00 | 20/01/2015

VNNVới chiêu ghi dòng chữ “Không bán tại Việt Nam và Mexico” của sữa nước Ensure (Abbott, Mỹ), các nhà quản lý của Việt Nam lo ngại sẽ tạo tiền lệ xấu cạnh tranh không lành mạnh trên thị trường.


Cuộc họp của Bộ Y tế hôm 19/1 về vụ việc này vẫn chưa tìm ra được biện pháp xử lý cụ thể nào.

Tiền lệ xấu, cạnh tranh không lành mạnh

Sau “cảnh báo” của Ban chỉ đạo 389 về dấu hiệu vi phạm luật cạnh tranh đối với sữa nước Ensure, hôm 19/1, Cục An toàn thực phẩm, Bộ Y tế đã tổ chức cuộc họp kín với các bộ, ngành liên quan…

View original 1 100 more words

[Viên ngọc kề bên] Chương 31


Chương 31:

Mũi tên kia kéo theo mỗi tia sáng đỏ dài, tiếng lửa cháy rừng rực vô cùng đáng sợ, chẳng khác nào đang thiêu đốt lòng người.
Chỉ nhìn, Lưu Quang đã cứng người lại, không sao thở nổi.
Ngược lại, Đàm U lại một lần nữa cười rộ lên, nâng tay lau máu trào ra khỏi miệng, đôi mắt đên tối lại, chẳng thèm bận tâm mà bật ra mấy tiếng: “Huyền Nhật Tiễn.”
Lưu Quang từng nghe những từ này.
Phượng Tử Hi đã nói, nhược điếm lớn nhất của Đàm U là thể chất âm hàn, chỉ có Huyền Nhật tiễn đúc kết từ lửa phượng hoàng mới có thể tổn thương hắn.
Ngọn lửa đang cháy này là lửa phượng hoàng ư?
Lưu Quang hoảng loạn lắm, không hề nghĩ ngợi đưa tay muốn rút mũi tên kia ra. Nhưng tay cậu vừa chạm vào tên đã thấy thoàn thân đau nhức, ngón tay nháy mắt đỏ rực.
Cậu nhíu mày, chính bản thân còn không kêu đau, Đàm U đã vội cầm tay hắn la lên: “Đừng chạm vào, lửa phượng hoàng này không dễ ứng phó.
Vừa nói vừa cẩn thận xem bàn tay Lưu Quang, hoàn toàn không để ý mũi tên nơi ngực.
Lưu Quang biết điều này, cổ họng nghẹn lại, lúc sau mới nói được: “Ngươi bị thương…”
“Vết thương nhỏ, không đáng kể.” Đàm U cầm tay Lưu Quang lên thổi, khi thấy không có gì đáng lo, mới cười nói, “Ta vừa thấy em trúng độc là biết kẻ nào ám hại. Nhưng kẻ đó vì muốn tổn thương ta, ngay cả mạng mình cũng không tiếc đổi, thật làm người ta bội phục.”
Dứt lời, quay đầu lại, nhìn ngọn núi cách đó không xa.
Dưới ánh trăng có thể thấy mơ hồ ngọn núi đó không quá cao, trên đỉnh có một người đang đứng, tay áo đỏ rực tung bay trong gió, mái tóc đen dài xõa ra, gương mặt thanh thoát xinh đẹp.
Nhãn lực Lưu Quang vô cùng tốt, lập tức nhận ra người này là Phượng Tử Hi – cậu ta đang đứng ngược gió, tay cầm một cây cung lớn đỏ, vẻ mặt vân ngây thơ như trước, nhưng mày nhíu chặt như thể đang lâm đại địch.
Quả nhiên… mũi tên kia là do Phượng Tử Hi bắn ra!
Lưu Quang nhớ cậu ta từng nói, Phượng Hoàng tộc tuy có thể hóa ra Huyền Nhật Tiễn, nhưng một khi tên bắn ra bản thân cũng dầu hết đèn tắt, không có phượng hoàng nào lại ngu ngốc thế.
Nhưng giờ, Phượng Tử Hi vì sao lại làm thế?
Cậu ta căm hận Đàm U như thế thật sao?
Sau biến cố hôm nay, Lưu Quang không biết còn có thể tin lời Phượng Tử Hi được mấy phần, lập tức chẳng nghĩ ngợi nhiều, chỉ hỏi Đàm U: “Mũi tên này không thể tùy tiện rút ra sao?”
“Ừ, phải về Huyễn Hư Đảo trước đã.”
“Vậy chúng ta lập tức trở về.”
Đàm U nhắm chặt mắt, cầm tay cậu cười, nói: “Giờ thì chưa được.”
Lưu Quang kinh ngạc, còn muốn hỏi, thì nghe thấy một tiếng cười lạnh.
“Nơi này đã bày ra thiên la địa võng, sợ là nhị ca khó có thể dễ dàng trốn đi được đâu.” Giọng kia âm trầm đáng sợ, tưởng như vọng lại từ chân trời lại như gần trong gang tấc, khiến người nghe rợn tóc gáy.
Đàm U như thể nghe được chuyện buồn cười nhất, lông mày nhướn lên, cười khẽ: “Chỉ bằng ngươi?”
Tiếng cười lạnh kia nhất thời càng thêm âm trầm.
Ánh trăng đổ về tây, Lưu Quang nhìn thấy từ xa bên cạnh hòn đá Phượng Tử Hi đang đứng xuất hiện thêm một bóng người. Vì ngược sáng, khuôn mặt người đó mơ hồ, nhưng nhìn là biết còn rất trẻ, đáng tiếc biểu tình quá hung ác nham hiểm, gương mắt khuất tôi như chưa bao giờ biết cười.
“Nơi này không phải Huyễn Hư Đảo, Nhị ca trúng độc lại bị thương, không biết còn lại vài phần sức lực?”
“Dù là còn vài phần sức lực, vẫn thừa đủ đối phó với ngươi.” Đàm U nắm chặt tay lqn, vô thanh vô tức chắn trước người Lưu Quang, vừa nói vừa cười, “Có điều ngươi vì tấn công ta ngay cả Huyền Nhật Tiễn cũng có thể tìm ra, không hổ là đứa em tốt của ta.”
“Biết làm sao được, ai bảo Nhị ca muốn cướp người trong lòng của ta? Để cứu hắn ra, chỉ có thể đối địch với Nhị ca vậy.” Người nọ vừa nói vừa đưa tay ôm eo Phượng Tử Hi, tay còn lại chậm rãi đưa lên, trong lòng bàn tay lại xuất hiện quầng sáng đỏ rực.
“Khoan đã!” Phượng Tử Hi vội vàng ngăn hắn lại, kêu lên, “Lưu Quang ca ca còn đứng ở đó, anh đừng làm anh ấy bị thương.”
“Không sai, nếu không nhờ hắn hỗ trợ, không biết đên năm nào tháng nào chúng ta mới có thể đoàn tụ.” Dứt lời, thật sự triệt đi lửa đỏ trong tay.
Phượng Tử Hi giờ mới thở phào, cất tiếng gọi Lưu Quang: “Lưu Quang ca ca, Nhị điện hạ bị Huyền Nhật Tiễn bắn trúng, giờ ngay cả đứng thẳng cũng khó, ngươi không cần sợ hắn, mau tránh ra đi.”
Lưu Quang đứng im bất động.
“Lưu Quang ca ca?” Phượng Tử Hi lại gọi, “Anh nghĩ mọi biện pháp để được Nhị điện hạ tín nhiệm, hi sinh như thế để lừa hắn tới Nhân giới không phải là để thoát khỏi Huyễn Hư đảo sao?”
Lưu Quang giật mình, không nói ra lời.
Lúc trước để an ủi Phượng Tử Hi, quả đã nói muốn cùng trốn đi, nhưng nay nhắc lại việc nay thì đã thành một ý nghĩa khác. Cậu nguyên chỉ muốn cứu Phượng Tử Hi ra, nhưng giờ chẳng khác nào ba người họ hợp mưu ám hại Đàm U.
Phượng Tử Hi vẫn dõi theo hắn, thân thiết gọi “Lưu Quang ca ca”.
Người trẻ tuổi kia đưa tay ôm chặt lấy Phượng Tử Hi, hỏi mang phần ghen tuông: “Hắn dùng trăm phương ngàn kế giúp em, không phải là vì thích em đó chứ?”
“Đừng nói bậy, Lưu Quang ca ca đã có người mình thích rồi.”
Bọn họ cười cười nói nói, như thể đã coi Lưu Quang là người của mình.
Đàm U nghe vào tai, sao có thể không nghĩ ngợi? Lập tức quay đầu liếc nhìn Lưu Quang, hỏi: “Lưu Quang, chuyện là thế nào?”
Lưu Quang mở miệng, nhưng Phượng Tử Hi lại cất tiếng cười, nói: “Nhị điện hạ còn không hiểu sao? Không thể tưởng được kẻ thông minh như ngươi lại có lúc hồ đồ như thế. Lưu Quang ca ca cố ý ăn quả độc đó, anh ấy không tiếc mạo hiểm để thoát khỏi khống chế của ngươi trở về bên người yêu thương.”
Nghe thế, Đàm U chấn động, sắc mặt đột nhiên tái nhợt như tuyết.
Khóe môi hắn vết máu còn chưa khô, giờ lại trào ra lần nữa, nhưng bản thân như chẳng hề hay biết, chỉ nhìn thẳng vào Lưu Quang, ánh mắt không dám tin ấy khiến người ta cả đời khó quên.

————————————————–

Đến giờ vẫn không tin được bản thân được làm một bộ ngược công của Khốn Ỷ =))))))))) Tưởng bả thuần trước ngược thụ sau ngược công. Vui phết

[Viên Ngọc Kề Bên] Chương 27


Chương 27:

Kể từ ngày hôm ấy, Lưu Quang còn đến gặp Phượng Tử Hi vài lần nữa.

Cậu biết mọi việc trên Huyễn Hư đảo khó mà qua mắt Đàm U được, nên mỗi lần đều vô cùng cẩn thận. May mà người em kia của Đàm U còn ở lại đảo này vài ngày, khiến Đàm U phân tâm, đỡ cho Lưu Quang phải lo lắng nhiều.

Lúc mới mắt đầu, Phượng Tử Hi tuyệt vọng không hề có ý định bỏ trốn, nhưng Lưu Quang khuyên bảo lâu, cũng dần lay chuyển, ánh mắt có vài phần sinh khí.

Nhưng hai người phải đi như thế nào, lại là một chuyện đau đầu.

Huyễn Hư đảo không hề có thủ vệ, nhưng bốn bề đều là biển nước mênh mông, hàn khí trong nước rất nặng, tùy tiện nhảy xuống tất chỉ có đường chết. Hơn nữa dù dùng mạng ra đặt cược cũng chưa chắc thoát khỏi tay Đàm U.

Hai người bọn họ cân nhắc nhiều lần nhưng chẳng nghĩ được biện pháp gì hay, cuối cùng Phượng Tử Hi nói: “Ta ở trên đảo đã lâu, quen với địa hình nơi này rồi, chỉ cần có khả năng chịu nổi hàn khí trong nước thì cũng không phải là không có đường trốn. Nhưng Nhị Điện Hạ nắm rõ mọi sự trên đảo, Lưu Quang ca ca đến thăm ta nhiều lần thế này đã mạo hiểm lắm rồi, huống hồ trốn đi? Trừ phi…”

“Trừ phi thế nào?”

“Trừ phi có thể khiến Nhị điện hạ tới Nhân giới. Bản lĩnh hắn cao cường nhưng đến Nhân giới rồi, cũng khó mà khống chế việc trên đảo.” Ngắt lời, cười khổ, “Nhưng nhị điện hạ trời sinh cao ngạo, chỉ là đặt chân xuống Nhân Giới e là đã làm ô uế chân hắn, sao có thể ở lại cái nơi ấy?”

Trái tim Lưu Quang run rẩy, bỗng dưng nhớ tới chuyện nào đó, kinh ngạc không nói nên lời.

Lúc đó Lưu Quang phụng mệnh tới nhân gian bắt yêu, Đàm U từng lặng lẽ đi theo hai ngày, sau đó còn theo hắn dạo chơi mấy tòa thành, thậm chí còn định mua trân châu tặng hắn.

Xem ra, muốn vị Nhị điện hạ kia ở lại nhân gian vài ngày không phải là việc khó.

Chỉ là không biết… cậu còn cái sức hút khiến người đó nghe lời hay không?

Lưu Quang nghĩ đến đây, không khỏi cảm thấy may mắn mình chưa động tình, không nhì vị Nhị điện hạ có mới nới cũ đó đã sớm vứt cậu đi xó nào rồi, cả liếc cũng không thèm liếc.

Lưu Quang suy nghĩ thật nhanh, rồi lập tức quyết định, nhưng không nói cho Phượng Tử Hi biết, chỉ trấn an vài câu rồi lại đi.

Đêm hôm đó, Lưu Quang tỏ ý muốn đi Nhân giới.

Lúc đó cậu và Đàm U vừa nằm xuống giường, Đàm U không ngừng ôm ôm hôn hôn, vừa nghe tất nhiên là rất kinh ngạc: “Đang yên đang lành, sao lại muốn tới đó chơi.?”

“Không phải là chơi.” Lưu Quang đã sớm tìm cơ, thản nhiên nói, “Ta muốn thăm Bạch Hổ đại nhân.”

Bạch Thất Mộng hạ phàm đầu thai mới được có một năm, giờ vẫn là đứa bé miệng ngậm sữa, có gì đáng xem?” Giọng điệu Đàm U rất lạ, không giấu ý ghen tị.”

Nhưng lúc này, Lưu Quang cũng không cười, mà hỏi ngược lại: “Cả một đứa bé đang bú mẹ điện hạ cũng ghen?”

Chuyện mất mặt như thế, Đàm U đời nào chịu thừa nhận? Lập tức khoát tay, nói: “Thôi đi, đợi ta đuổi thằng nhóc kia đi, rồi đi với em tới nhân gian một chuyến.”

“Điện hạ nếu bận, đâu cần phải cố theo.”

“Sao thế được?” Đàm U cong hai tay, càng ôm chặt Lưu Quang hơn, nhẹ nhàng thở vào tai hắn, “Ta vừa rời em đã thấy ngớ rồi.”

Lưu Quang không ngờ lại thuận lới đến thế, thân thể căng thẳng cũng nhẹ nhàng hơn, nhưng vừa thở ra một hơi đã bị Đàm U cắn vào tai: “Lưu Quang, việc gì ta cũng nghe em, em không cảm ơn ta sao?”

Thân thể Lưu Quang run lên. “Ý điện hạ là…?”

“Sờ ta đi.” Đàm U vừa hôn hai má cậu, vừa nắm tay cậu kéo xuống dưới, giọng nói đã khàn đi mấy phần, “Chỉ cần em hầu hạ ta vui vẻ, tất nhiên ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời.”

Mắt đảo qua, con ngươi đen thắm lại sâu thêm mấy phần.

Trái tim Lưu Quang máy động, tay chân trở nên nóng rực, để mặc Đàm U nắm tay cậu kéo xuống, bao lấy thứ cứng rắn đã rất phấn chấn.

Vật nóng bỏng trong tay cậu lại lớn lên.

Lưu Quang vội nhắm mắt, theo cử động của Đàm U mà thả tay.

Tiếng thở dốc như có như không vang lên trong phòng.

Rõ ràng là việc đáng xấu hổ như thế, Lưu Quang lại thấy cơ thể có gì khác thường, cũng nóng lên không tự chủ được mà kề sát Đàm U.

Cậu không biết thuật thải bố ấy cần điều kiện gì, mà Đàm U không có trái tim của cậu không được.

Cậu nhớ tới Phượng Tử Hi vẫn đang chờ đợi.

Lúc trước, có phải Phượng Tử Hi cũng từng bị quyến rũ như thế này?

Có phải cùng từng… khó kìm lòng nổi thế này?

Cả đêm không ngủ.

Ngày hôm sau, Lưu Quang lại chạy tới chỗ Phượng Tử Hi.

Cậu biết được đi nhiều lần quá, độ nguy hiểm sẽ tặng lên, nhưng nếu gặp Phượng Tử Hi ít hơn một chút, chỉ e… chỉ e cậu không thể giữ nổi quyết tâm.

Lưu Quang và Phượng Tử Hi vừa gặp đã nói lại kế hoạch, cậu tính lừa Đàm U tới Nhân giới, rồi tranh thủ cơ hội cho Phượng Tử Hi trốn thoát.

Phượng Tử Hi vừa nghe đã lắc đầu: “Không được! Có đi thì hai chúng ta phải cùng đi, sao có thể để Lưu Quang ca ca một mình mạo hiểm?”

“Nếu không làm thế, sao có thể lừa Nhị điện hạ rời Huyễn Hư đảo?”

“Nhưng mà…”
“Sau này ta sẽ còn cơ hội đi. Hơn nữa, ta ở lại là có lý do.” Từ đầu tới cuối, cậu chỉ nghe lời từ một mình Phượng Tử Hi chứ không hề hỏi qua Đàm U, không thể ra đi mà không rõ ràng như vậy.

:Nhị điện hạ là loại người nào? Nếu biết mình bị lừa chắc chắn sẽ không tha cho anh.”

Lưu Quang nhắm mắt lại, cười. “Thế thì đó là mệnh ta rồi.”

“Lưu Quang ca ca…”

“Ngoan đi.” Lưu Quang vuốt tóc Phượng Tử Hi, giọng rất thản nhiên, vẻ mặt rất kiên định, không để cho người đối diện cự tuyệt, “Dù thế nào ta cũng muốn cứu em, nếu lúc này em không đi, hai người chúng ta đều không đi được.”

Phượng Tử Hi ngẩn ra, gần như muốn khóc, vất vả lắm mới nghiến răng chịu đựng, lục trong túi một chuỗi hạt, rồi lấy từ trong đó ra một viên ngọc đỏ rực tháo ra đưa cho Lưu Quang.

Giọng cậu bé run rẩy, nói rất khẽ: “Đây là thánh vật của của tộc Phượng Hoàng chúng ta, ăn vào tuy không thể cải tử hồi sinh, nhưng lỡ như kế hoạch thất bại, Nhị điện hạ muốn gây bất lợi cho anh… ít nhất có thể giữ mạng.”

—————————————————————-

Còn lỗi chính tả nào cảm phiền bà con cô bác cmt, thân :)

[Viên Ngọc Kề Bên] Chương 26


Chương 26

Nghe trọn lời ấy, Lưu Quang đã hiểu cả rồi.

Cậu lập tức cảm thấy thân thể đông cứng cả lại, tay chân lạnh ngắt.

Thì ra là vậy!

Cậu vẫn lẫy làm lạ, vị Nhị điện hạ tôn quý vô cùng kia sao lại vừa mắt mình? Giờ thì đã hiểu mọi việc đều có nguyên do.

Khó trách từ lần đầu gặp mặt, hắn đã luôn quấn lấy mình.

Khó trách hắn dùng mọi thủ đoạn, cũng muốn trái tim Lưu Quang.

Khó trách hắn tò mò về thân thế bản thân, dò hỏi nhiều lẫn.

Thì ra, hắn chỉ đơn thuần muốn lợi dụng cậu thôi.

Lưu Quang tuy sớm biết Đàm U không hẳn là thật tâm, nhưng khoảnh khắc biết được chân tướng vẫn cảm thấy miệng đắng chát, không thể nói rõ đây là cảm giác gì nữa.

Thì ra ánh mắt si tình kia, nụ cười ngọt ngào ấy, tất cả đều là giả dối.

Từ trước đến nay, chưa từng có ai thích cậu như vậy.

Nghĩ đến đây, Lưu Quang đột nhiên muốn cười.

Cậu không biết mình nên thấy may mắn vì chưa sa vào quá sâu, hay là… tiếc rằng mình tỉnh lại quá sớm?

Trong lúc Lưu Quang vẫn còn ngẩn ngơ, Phượng Tử Hi lại dùng giọng thô khàn kia hát lên, lời hát đứt quãng, lẫn vào lời lẩm bẩm mơ hồ: “Ta biết thứ đó ở đâu, ta vẫn chờ hắn tới hỏi ta. Nhưng hắn không đến, hắn còn nói ghét giọng nói của ta…”

Phượng Tử Hi vừa nói vừa ho, ánh mắt đục hẳn, hiển nhiên đã mất đi lý trí, tứ chi bị xích sắt khóa chặt vùng vẫy, chẳng mấy chốc mà máu chảy ra.

Lưu Quang lúc này mới hoàn hồn, vội vã ôm chặt lấy cậu, nhẹ nhàng dỗ dành: “Giờ em đã thấy rõ bộ mặt thật của người kia, dù sao cũng đỡ hơn chờ đợi cả đời.”

Phượng Tử Hi nghiến chặt răng, miệng phát ra tiếng kêu khàn khàn chẳng rõ giai điệu gì. Một hồi lâu sau mới chịu yên, tựa đầu vào vai Lưu Quang, đôi môi đã khô cứng, nước mắt chầm chậm chảy ra: “Lưu Quang ca ca, ta cảm thấy mình như nằm mơ, giờ tỉnh lại rồi chẳng còn gì cả.”

Tiếng cậu nhỏ đến gần như không thể nghe được, thân thể không ngừng run tẩy, giống nhau đau khổ đến cùng cực.

Lưu Quang gắt gao ôm cậu vào lòng, ruột gan cũng quặn thắt, lặp đi lặp lại: “Tỉnh là tốt rồi, tốt rồi…”

Không sai, Phượng Tử Hi đã tỉnh mộng rồi.

Mà cậu thì sao?

Trái tim cậu, có phải đã bị ai kia nắm lấy?

Lưu Quang chỉ cần nghĩ thế, đã thấy khó mà thở được, không dám suy nghĩ xa xôi hơn nữa, chỉ chuyên tâm vỗ về Phượng Tử Hi trong lòng.

Phượng Tử Hi giương mắt nhìn về chốn không tên nào đó, gương mặt vô cảm lẩm bẩm: “Lưu Quang ca ca, ta không muốn làm cá chậu chim lồng nữa. Nhưng giờ cánh ta đã gãy, không bay được nữa, làm sao bây giờ?”

Trái tim Lưu Quang máy động, lập tức nói: “Anh sẽ cứu em ra!”

“Không thể nào… không ai có thể trốn khỏi Huyễn Hư đảo…”

“Là tôi hại em thành ra thế này, dù thế nào anh cũng sẽ cứu em.” Lưu Quang dừng lại, chần chừ một chút rồi nói tiếp, “Huống chi, ta cũng phải rời đi, trở lại… với người mình thích.”

Nói xong câu đó, dường như trong lồng ngực cậu dường như trống rỗng, gió lạnh cứ thế thổi qua không hô hấp nổi.

Người cậu thích ở nơi nào chứ?

Cậu đã sớm vứt bỏ si mê với Bạch Thất Mộng.

Thiên hạ rộng lớn, không ai muốn ở bên cạnh cậu.

Phượng Tử Hi hiển nhiên không tin vào khả năng có thể chạy thoát, nên nghe lời Lưu Quang cũng chẳng phản ứng gì, chỉ lại tiếp tục hát, chẳng mấy chốc đã mệt mỏi ngủ thiếp trong lòng Lưu Quang.

Lưu Quang biết nơi này không thể ở lâu, nếu không Đàm U sẽ nghi ngờ, nên đợi Phượng Tử Hi ngủ rồi thì chống tay đứng lên, theo đường cũ mà ra.

Cậu theo dòng nước bơi đi, khi người ướt đẫm leo lên thì bờ mặt trời đã ngả về tây.

Lòng dạ Lưu Quang rối bời, tay chân vẫn còn run rẩy, nhưng hắn lại tỏ vẻ bình tĩnh, về phòng thay quần áo rồi đi ăn chiều như không có việc gì.

Đợi Đàm U tiếp khách xong tìm gặp hắn, thì đã không phát hiện được dấu vết những việc hôm nay nữa rồi.

“Lưu Quang,” Đàm U vừa vào cửa đã ôm lấy cậu, nói những lời ngon ngọt đã thành quen, “Ta rất nhớ em.”

Dối trá!

Bên tai Lưu Quang như có tiếng quát lên, nhưng mặt cậu vẫn bình thản, đá cho người kia một cái như thường.

Đàm U rõ ràng có thể né tránh, nhưng lại cười dài mặc kệ, còn giả vờ kêu vài tiếng, nói: “Mấy đứa em của ta càng ngày càng thú vị, thường ngày ta rất thích gặp chúng, nhưng hôm nay không biết có chuyện gì, chỉ thấy rất sốt ruột muốn về gặp em.”

Vừa nói vừa nắm lấy tay Lưu Quang hôn mấy cái, cười hỏi: “Em thì sao? Nhớ ta không?”

Lưu Quang bình tĩnh nhìn Đàm U, không nói lời nào.

Trong đầu cậu có rất nhiều ý nghĩ, có rất nhiều điều muốn nói, rất nhiều việc muốn hỏi, nhưng không nói ra nổi một chữ. Cậu nếu muốn cứu Phượng Tử Hi ra ngoài, lúc này tuyệt không thể đánh rắn động có, trở mặt với Đàm U.

Dù lời Phượng Tử Hi là thật giả thế nào, Đàm U đúng là tâm ngoan thủ lạt, lần trước cậu mới gặp Phượng Tử Hi một lần đã hại em ấy thành ra thế, giờ sao có thể tiếp tục mạo hiểm.

Vào lúc này, Lưu Quang chẳng hề suy nghĩ tới tính mạng mình, mà lại nghĩ những chuyện chẳng đâu vào đâu, vừa mở miệng đã hỏi một câu chính mình cũng không ngờ: “Điện hạ có thể nhận ra ta giữa nhiều trân châu như thế, đã giở chiêu gì vậy?”

Lông mày Đàm U cong lên, cười vô cùng sung sướng.

“Bí mật.” Hắn chớp mắt, rồi nhanh chóng thêm một câu, “Chờ đến khi em thích ta, ta sẽ nói cho nghe.”

Lưu Quang lập tức quay đầu mặc kệ hắn.

Đàm U liền cúi đầu cười, rồi lại ngửa mặt nhìn Lưu Quang, như thể xem mãi không chán, dịu dàng nói: “Lưu Quang, ta thích em.”

Giọng điệu ấm áp vô cùng, lại có thể khiến người ta kinh hãi dậy sóng.

Lưu Quang vội khép mắt lại, không nhìn, không nghe.

Biết rõ là hư tình giả ý.

Biết rõ đối phương chỉ có ý đồ lợi dụng mình.

Thế nhưng vì sao, nhớ tới ngày hôm đó, Đàm U tìm được cậu giữa cả phòng sáng rực trân châu rồi quay đầu nở nụ cười, trái tim cậu lại đau như thế?