Thông báo


Blog có nhiều bài post có nội dung về tình yêu namXnam, có một số cách gọi khác như BL, đam mỹ, slash.

Đây là blog cá nhân, nên tất cả những gì các bạn đọc đều mang tính cá nhân ít nhiều và không đại diện cho bất cứ nhóm người nào ngoài bản thân tôi.

Blog có những nội dung đòi hỏi bạn ít nhất là 18+ hẵng truy cập. Một khi bạn truy cập, tức là bạn đã chấp nhận rủi ro. Tôi không khuyến khích bất kỳ ai đọc những nội dung đó.

Những truyện/fic/đam mỹ được post trong blog này đều là những sản phẩm của trí tưởng tượng. Không lấy hình mẫu từ hiện tượng đời sống, cũng như nhân vật cụ thể nào. Xin được nhắc lại chúng là tưởng tượng, nên hãy tin rằng ngoài đời thật những truyện như vậy không xảy ra. Bản thân tôi cũng không mong đợi những truyện như vậy xảy ra trong đời thật.

Chủ nhân blog ủng hộ quyền bình đẳng cho những người đồng tính luyến ái và chuyển giới, cũng như quyền bình đẳng cho mọi con người trên thế giới.

Chân thành cảm ơn vì đã ghé qua. Chúc các bạn một ngày tốt đẹp.

Tiếp tục đọc

[Diary] Chuyện tình giữa Mướp và Tó.


Thất Vĩ Tử Hồ

Chuyện tình Mướp và Tó.

(Bonus thêm cái file ghi âm t ghi được khi Mướp chưa biết Tó mất, ghi giờ trưa nên có cả tiếng gà.

https://soundcloud.com/user-24554682/meo )

Đôi lời mở đầu: Thực lòng mà nói, tui cũng chỉ là chủ của Tó, tui đi học suốt ngày vậy nên khó lòng mà biết được toàn bộ câu chuyện có bao nhiêu uẩn khúc hay tình cảm, nhưng tui sẽ viết cái gì mà tui có thể thấy, có thể cảm nhận lên đây, coi như một lời cuối cùng dành cho Tó thân thương nhà tui.

Ps: Tó và Mướp đều là mèo đực, chưa thiến.

~*~

Mới đầu khi về nhà, Tó là một chú mèo tội nghiệp, yếu ớt và ngoan ngoãn. Tó mất mẹ từ hồi mới được hai ngày tuổi do mẹ Tó bị người ta đánh bả chết mất, chỉ kịp sinh…

View original post 1 974 more words

[Siêu sao tu chân] Chương 36


Chương 36: Cái việc song tu cỏn con

 

 

 

Thật ra, Lạc Linh Tu chẳng hề thấy chút “rất thích” nào trong mắt Tần Thiệu Dật cậu ta đã nói cả. Ánh mắt cậu ta nhìn cậu khác hẳn Tần Chính Khanh —— nếu cậu có thể lấy như cảm xúc của Tần Chính Khanh làm tiêu chuẩn cho “thích”.

“Cám ơn.” Lạc Linh Tu cũng đưa tay ra nắm một chút, nhưng lúc rút lại, lại gặp lực cản khác thường.

Vẻ ngượng ngùng của Tần Thiệu Dật không suy chuyển, “Linh Tu, anh thật tốt.” Cậu ta mỉm cười, tăng thêm lực nắm.

Người ngoài nhìn có lẽ sẽ cho là cậu ra yếu ớt, nhưng chỉ Tần Thiệu Dật mới biết, bao năm qua vì khát vọng đè người kia dưới thân, cậu đã học những gì. Kể cả phương thức cận chiến có nguy cơ tử vong cao cấm dân thường học, cậu vẫn tìm mọi cách để học. Hiện giờ, cậu chỉ muốn để kẻ này thấy chút “bất ngờ” mà thôi.

Đáng tiếc, ngần ấy sức lực Lạc Linh Tu còn chưa phát hiện được, cậu hơi dùng sức rút tay ra, Nhuế Lâm còn đang chờ. Cậu gật đầu lễ phép: “Hẹn gặp lại.”

Sau đó đi mất.

Cái câu “Ngại quá tôi thấy Tiểu Tu nên kích động có làm đau anh không” nghẹn ở cổ Tần Thiệu Dật, tới mức cậu ta đỏ bừng mặt.

Người nhân viên gần đó kinh ngạc: “Phó giám đốc, anh thích anh Linh Tu đến thế à? Đỏ mặt rồi kia. Ha ha ha. May là anh Linh Tu là người công ty mình, ngày nào cũng gặp được.”

Tần Thiệu Dật thu tay lại, mười ngón đan trước ngực, nhẹ giọng: “Đúng thế, thật vui vì mỗi ngày đều có thể gặp được.”

Không biết vì sao, giọng nói nhẹ nhàng là thế mà người nghe lại nổi hết cả da gà.

Lạc Linh Tu thấy Nhuế Lâm, còn chưa nói lời nào Nhuế Lâm đã đứng lên, đẩy gọng kính, “Chương trình lần này là tại tôi không suy xét cẩn thận. Ở trên núi có quá nhiều chuyện có thể xảy ra, tôi đã đánh giá cao mức chuẩn bị an toàn của đoàn làm phim.”

“Không đâu, cảm ơn anh.” Lạc Linh Tu tin rằng Nhuế Lâm đã xem xét cẩn thận vấn đề an toàn, hơn nữa mấy ngôi sao lớn kia cũng không ngốc. Sự ngoài ý muốn lần này, nói tới cùng là vì cậu đưa linh thú tới khu cắm trại. Nếu linh thú một mình ở trên núi hấp dẫn Lôi Vân, mưa dù lớn thế nào cũng không lan đến đoàn quay phim. Huống chi, nếu không tham gia Cuc chơi rng già, cậu sẽ không phát hiện ra địa điểm nồng đậm linh khí như Thập Vạn Đại Sơn.

Nhuế Lâm không phải người cứ than thở mãi về quá khứ, thấy Lạc Linh Tu không quá sợ cũng không tỏ ra bất tín nhiệm, anh cũng gật đầu.

“Lần sau tôi sẽ chuẩn bị kỹ càng hơn.” Anh nói, gõ lên bàn phím máy tính, “Vì chương trình này cậu là người ít kinh nghiệm nhất, để tránh ban tổ chức bôi vẽ thêm gì, các bản nháp và bản trailer chúng tôi sẽ xem xét kỹ.”

Anh ta nói không rõ, nhưng Lạc Linh Tu hiểu rõ. Gọi là bôi vẽ thêm chính là như lúc trước Úc Hướng Minh bảo cậu đi tham gia cái chương trình bôi xấu nghệ sĩ ít tên tuổi kia. Xào nấu tạo xì căng đàn cũng cần phải có nhân vật chính để xào mới được.

Nhuế Lâm cười, “Nhưng mà bản trailer đầu này cậu tạo được ấn tượng tốt lắm. Chắc sẽ không có chuyện gì lớn đâu. Mật Hiểu Lục và Lâm Nghi còn lên tiếng vì cậu, sẽ không có tin tức trái chiều nào… Hình như cậu đang vui?”

Anh nhớ Lạc Linh Tu không thích cười, không hẳn là người nghiêm túc, chỉ là tính tình hơi lãnh đạm. Nhưng từ chương trình sinh tồn đó trở về, hình như Lạc Linh Tu có hơi khác trước, có vể ôn hòa hơn nhiều. Nếu nói theo cách của Diệp Chuẩn, thì là trở nên giống người hơn… tuy hình như lời này nghe giống đang chửi người ta?

“Anh biết Tần Thiệu Dật?” Lạc Linh Tu không trả lời, đột nhiên hỏi.

Nhuế Lâm hơi ngạc nhiên. Lạc Linh Tu không phải người thích tìm hiểu mấy việc này. Cấp cao đấu đá, tuy ảnh hưởng tới người bên dưới, nhưng người bên dưới không có cách nào nhúng tay. Đừng nói là nghệ sĩ, dù là người đại diễn cũng không có nhiều tự do và quyền lợi.

“Em họ giám đốc, vừa từ Mỹ trở về, hiện đang là phó giám đốc Thịnh Thế. Sao, cậu quan tâm anh ta?”

Người khác không biết, anh ta là người đại diện, sao có thể không biết Lạc Linh Tu là người của tổng giám đốc? Chẳng lẽ Lạc Linh Tu muốn nhảy vào, phản chiến vụ nội chiến này?

Lạc Linh Tu gật đâu, “Ừ, quan tâm.”

“Tôi khuyên cậu, cứ ở bên cạnh giám đốc Tần đi. Tập trung vào việc diễn, đừng nghĩ lung tung.”

Lời này không tới phiên anh ta nói ra, Nhuế Lâm biết muốn bảo vệ bản thân thì không nên dây vào quan hệ giữa Lạc Linh Tu và Tần Chính Khanh ra. Nhưng vì lòng ái tài, anh không muốn Lạc Linh Tu chuyển trọng tâm vào giới thượng lưu. Nếu Lạc Linh Tu có đủ kinh nghiệm và người quan tâm, thì dù Thịnh Thế có gặp chuyện gì, cậu ta cũng không sao. Các công ty giải trí sẽ cần cậu ta. Thậm chí, cậu ta muốn thì có thể bắt chước nữ minh tinh Chúc Thi Song tự mở văn phòng. Nhưng những điều đó chỉ có thể xảy ra khi Lạc Linh Tu tự có đủ thực lực. Giờ cậu ta đã bắt đầu nổi tiếng, nhưng mới có một bộ phim truyền hình, một vai phụ trong bộ phim điện ảnh có khả năng không thể công chiếu, và một chương trình sinh tồn hoang dã. Không hề đủ.

Lạc Linh Tu liếc nhìn Nhuế Lâm, nhận ra có lẽ anh ta đã hiểu lầm. Hứng thú của cậu với Tần Thiệu Dật không phải là ý đó. Cậu quyết định bỏ qua linh khí ở Thập Vạn Đại Sơn về với Tần Chính Khanh chính là vì cuộc điện thoại hôm đó. Tần Thiệu Dật này là rắc rối với Tần Chính Khanh. Tần Chính Khanh đã giúp cậu rất nhiều. Cậu giải quyết hộ anh ta chút phiền toái là nên làm, hơn nữa…

Tuy tâm ma đã diệt, nhưng ảo cảnh khi tâm ma tạo thành lại thường xuyên đi vào giấc mộng. Nếu không phải Lạc Linh Tu chắc chắn tâm ma đã bị diệt ngay khi đó, Lạc Linh Tu sẽ nghi ngờ mình còn đang trong ảo giác. Nhưng mà, khi rút kiếm nói câu “Tình của tôi, không phải ảo giác”, Lạc Linh Tu đã thanh tỉnh, cậu chưa bao giờ hối hận vì con đường đã chọn. Khi xưa dùng Nhật Phần Thành Quyết, cậu cũng không hối hận. Hơn nữa, chọn Tần Chính Khanh, cậu không hề thấy không hài lòng.

“Tôi hiểu, anh yên tâm.” Lạc Linh Tu nói với Nhuế Lâm. Nhuế Lâm nhìn cậu nghi ngờ, nhưng không nói gì nữa mà chuyển đề tài: “Cậu nghỉ ngơi một thời gian, sắp quay quảng cáo cho nhãn đồng hồ đó rồi.”

“Ừm.”

Tần Chính Khanh tuy biết em họ nhà mình có sở thích hơi kỳ quái, nhưng chắc chắn không thể ngờ cậu ta đang chui trong văn phòng ngắm một phòng màn hình tivi mặt mình. Nếu anh nhìn thấy cảnh bốn vách tường và trần nhà toàn mặt mình, nhất định sẽ không hào phóng bảo Khương Hồng ” muốn bao nhiêu thì cứ cho thế đi.”

Tối trở về biệt thự, Tần Chính Khanh ngạc nhiên vì không thấy Lạc Linh Tu. Đi một vòng hai tầng nhà mới tìm được, cậu ta đang chen cùng thím Trương ở trong nhà bếp.

Bảo là chen thì nói quá, nhà bếp nhà anh rộng lắm, nhưng nhìn Lạc Linh Tu đứng gần thím Trương như thế, anh lại cảm thấy bị đe dọa.

Thím Trương bà mẹ trung niên vô tội đã đủ cả nếp tẻ tất nhiên không biết mình đang tham gia một vai trong vở tuồng tình chị em trái luân thường trong đầu giám đốc Tần, bà cầm một cuốn sổ có nét chữ rất đẹp, cười lớn nói chuyện với Lạc Linh Tu.

“Tiểu Lạc, sao tự dưng lại muốn ăn mấy thứ này? Một ngày sao ăn hết ngần này, cứ bảo thím Trương là được mà.”

Lạc Linh Tu lắc đầu, “Không phải cho cháu, là cho Tần Chính Khanh.”

Thím Trương ngạc nhiên, trước đây những ngôi sao nam nữ muốn tiếp cận Tần Chính Khanh rất nhiều, tất nhiên cũng có người định tạo tình yêu qua đường dạ dày, nhưng khẩu phần như cho cả năm thế này thì thái quá. Hơn nữa, nhìn cái cách giám đốc Tần đối xử với Lạc Linh Tu, bà nghĩ Lạc Linh Tu không cần làm những thứ này. Bà hơi khó xứ, có lòng là tốt, nhưng mà — “Tiểu Lạc, ông Tần không thích mấy thứ này đâu, ổng thích cơm Tây.”

“Ồ, cháu biết.” Nhưng ăn kiểu đó không có lợi cho sức khỏe, cũng khó dưỡng sinh trường thọ.

“Bác cứ làm như thực đơn này đi, cháu muốn điều dưỡng thân thể cho Tần Chính Khanh.” Lạc Linh Tu lại chỉ ra một số nguyên liệu nấu ăn thông thường. Nếu có cơ hội, cậu nên đi tìm nhiều thiên tài địa bảo hơn, những thứ thật sự có công dụng dưỡng sinh trường thọ.

Điều dưỡng thân thể, thím Trương và Tần Chính Khanh đang trốn ở cửa nhà bếp nghe lén đồng thời há mỏ, cả hai đều nghĩ trật đường rầy.

Thím Trương: Tiểu Lạc nói gì thế? Điều dưỡng thân thể cho ông Tần? Ông ấy chưa già, chẳng lẽ… không nổi nữa? Thảo nào ngày nào tiểu Lạc cũng tươi tắn…

Tần Chính Khanh: Linh Tu nói gì? Điều dưỡng thân thể cho mình? Thân thể mình khỏe mà, chẳng lẽ… Từ trước tới nay cậu ấy chê mình không đủ?

Tần Chính Khanh cảm thấy bị ngôi sao nhỏ mình bao nuôi nghi ngờ phong độ đích thực!

“Nhờ bác dạy cháu nấu ăn nữa.” Lạc Linh Tu không hề biết những người khác đang tung trí tưởng tượng bay xa, cất lời rất nghiêm túc. Tương lai, khi cậu ở bên Tần Chính Khanh thì không thể bắt thím Trương nấu ăn mãi được. Cậu đã có thể Tích Cốc*, nhưng Tần Chính Khanh thì không.

“Hử. A. Được.” Thím Trương nghĩ mình đã biết được bí mật kinh hoàng gì đó rồi, kinh dị gật đầu.

Giám đốc Tần vừa quyết định cho Lạc Linh Tu biết mặt lại bay lên chín tầng mây. Linh Tu muốn tự nấu ăn cho mình kìa, vợ hiền nhà ta ngoan quá đi!

“Tần Chính Khanh, anh đói à?” Lạc Linh Tu đã sớm biết Tần Chính Khanh về rồi, nhưng thấy anh ta cứ đứng mãi ở cửa, không hiểu định làm gì.

Tần Chính Khanh thấy hành vi rình mò của mình bại lộ, lập tức thả tay khỏi khung cửa, “Linh Tu, lại đây.”

Đẩy ngã Lạc Linh Tu lên sô pha, Tần Chính Khanh dùng giọng tán tỉnh ái muội thủ thỉ, “Em yêu, không thấy đủ có thể nói thẳng cho anh mà.”

Lạc Linh Tu không phản kháng, vòng tay ôm cổ Tần Chính Khanh, ngón tay vuốt qua vùng da nơi cổ.

Tần Chính Khanh híp mắt lại, nhéo mặt cậu, “Thủ đoạn tiến bộ đó nhỉ?”

Không có linh căn. Lạc Linh Tu nghĩ, đây là lần thứ hai cậu kiểm tra, Tần Chính Khanh không có linh căn. Như thế nghĩa là, cậu không thể dạy anh ta tu tập.

“Anh muốn song tu?” Từ đầu cậu đã thấy rất rõ dục vọng trong mắt Tần Chính Khanh. Trước đây cho rằng song tu không có ý nghĩa gì, nhưng giờ, đó có lẽ là một phương pháp tốt.

“Song tu?” Tần Chính Khanh bật cười, “Lời này hấp dẫn quá, Túc thượng tiên của ta.”

Lạc Linh Tu không nói gì, tự tay cởi quần áo Tần Chính Khanh.

Đúng lúc này, chuông cửa vang lên, “Anh họ à? Em là Tiểu Dật, anh ở nhà không?”

Lời tác giả:

Tần tra: Buông ta ra! Để ta giết đứa em họ đó đi!

Dật fan cuồng: Buông ta ra! Để ta giết Linh Tu!

Lạc Tiểu Tu: Phàm nhân, các ngươi song tu đi.

Dật fan cuồng: *mắt lóe sáng* Anh họ à…

Tần tra: Đệch Linh Tu, anh chỉ cần em! Cứu mạng! Buông ta ra!

Tỷ lệ trẻ thanh thiếu niên tự tử ở Mỹ giảm sau khi luật hôn nhân đồng giới được ban hành


extra_large-1487678809-cover-image

Một nghiên cứu mới đã chỉ ra khi một lãnh thổ ban hành luật hôn nhân đồng giới, tỷ lệ thanh thiếu niên (teen) tự tử sẽ giảm. Nghiên cứu mới nhất về ảnh hưởng của các chính sách lên sức khỏe của thanh thiếu niên đã cho thấy ảnh hướng đó không chỉ tác động lên những người được coi là LGBTQ, mà còn tác động lên tất cả các em thanh thiếu niên.

Được đăng trên  JAMA Pediatrics, nghiên cứu tìm hiểu việc hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới tại 32 bang nước Mỹ đã ký chấp thuận luật này ảnh hưởng thế nào tới tỷ lệ tự tử của hơn 760,000 học sinh từ năm 1999 tới năm 2015. Các nhà nghiên cứu đã so sánh với 15 bang khác chưa hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới. Tính cả các yếu tố ảnh hưởng khác, họ phát hiện ra rằng tỷ lệ thanh thiếu niên tự tử đã giảm 7 phần trăm trên tổng số, và giảm tới 14 phần trăm nếu tính trên các học sinh LGB.

“Các em là học sinh trung học, nên hầu hết các em không có dự định kết hôn trong tương lai gần,” bà Julia Raifman, trưởng nhóm nghiên cứu, phát biểu. “Nhưng, việc cho phép hôn nhân đồng giới đã làm giảm sự kỳ thị liên quan tới khuynh hướng tình dục. Nó là về quyền bình đắng – kể cả khi các em không có dự định tận dụng quyền lợi đó ngay lập tức – thì nó cũng khiến các học sinh cảm thấy bớt bị kỳ thị và có nhiều hi vọng hơn trong tương lai.”

Tự tử từ lâu đã được coi là một vấn nạn đối với các em thanh thiếu niên, và hiện tại, nó là nguyên nhân lớn thứ hai dẫn tới cái chết của những người tuổi từ 10 tới 24. Vấn đề này càng đáng báo động với những người được xem là LGBTQ, các trẻ này có tới 29 phần trăm tự tử và dự định tự tử trong năm ngoái, trong khi con số này ở các em dị tính luyến ái là 6 phần trăm. Tương tự, những người mắc bệnh tâm lý trong nhóm LGBTQ cũng cao hơn nhiều so với nhóm dị tính, điều này cũng tương tự như ở các nhóm cộng đồng thiểu số khác.

Người ta cho rằng thái độ tiêu cực trước cộng đồng LGBTQ thúc đẩy tỷ lệ này, khiến các thanh thiếu niên được coi là LGBTQ gặp nguy cơ về bạo lực cao hơn so với các thanh thiếu niên dị tính. Nó cũng ảnh hưởng tới tỷ lệ bắt nạt quấy rối và xúc phạm thân thể. Ví dụ, những người trẻ tuổi bị gia đình “chối bỏ” sẽ có khả năng tự tử lớn gấp 8.4 lần so với các em LGB được sự chấp nhận từ người thân. Nhưng cũng cần lưu ý là tự tử là ít khi xảy ra, nhưng phần lớn những người đó phải chịu đựng một quãng thời gian khổ sở.

Tỷ lệ giảm đáng kể các vụ tự tử của thanh thiếu niên trong các bang chấp nhận hôn nhân đồng giới là không thể chối bỏ, nhưng các nhà nghiên cứu không làm rõ được sự giảm thiểu đó đến từ các cuộc vận động chính sách chấp thuận luật hôn nhân đồng tính – đã giúp các em thanh thiếu niên thấy rằng mình không đơn độc – hay đó là kết quả đến từ chính chính sách đó.

“Chúng ta đều có thể đồng ý rằng giảm thiểu tỷ lệ tự tự ở người trẻ tuổi là một điều tốt, dù quan điểm chính sách có như thế nào,” bà Raifman nói. “Các nhà hoạch định chính sách nên nhận thức được rằng cách chính sách liên quan tới quyền cho cộng đồng thiểu số có xu hướng tính dục khác biệt thực sự có ảnh hưởng tới sức khỏe tinh thần của những người trẻ tuổi. Cảnh sát là những người đầu tiên có thể nhận ra chính sách nào tạo nên ảnh hưởng tích cực và tiêu cực.”

Tác giả: John Davis – http://www.iflscience.com/team/josh-davis/

Nguồn: http://www.iflscience.com/health-and-medicine/teenage-suicide-attempts-fall-in-the-us-after-samesex-marriage-is-legalized/

Tờ JAMA Pediatrics: http://jamanetwork.com/journals/jamapediatrics/article-abstract/2604258

VAMPIRE KNIGHT FAKE VÀ CÁC VẤN ĐỀ BẢN QUYỀN LIÊN QUAN


Mũ ni che tai tự bảo cái fandom này nó bình yên được không 😂😂😂

Hemin Jung

Do gần đây thường xuyên có người hỏi về nguồn gốc mấy cái fake trong nhà tôi nên giờ tôi phải nói rõ.

Đầu tiên, TẤT CẢ FAKE TRONG NHÀ TÔI (tức trong wp này) đều do tôi làm. Nếu tôi có đăng tải trên bất cứ đâu thì nick của tôi luôn luôn là Hemin Jung hoặc Jungjaehe, không có ngoại lệ. Tất cả các sản phẩm fake giống như trong nhà tôi nhưng đăng dưới acc khác, toàn bộ đều là repost có hoặc không bản quyền.

Trước đây, có một số page đã repost fake của tôi không bản quyền, vậy nên sau đó nó đã bị phát tán và không thể thu hồi lại được. Điển hình là tấm này:

2

Tuy nhiên, do là repost trước khi có lệnh cấm nên tôi sẽ không nói nữa.

Thứ 2, NGHIÊM CẤM REPOST FAKE DƯỚI MỌI HÌNH THỨC

Nói…

View original post 298 more words

Hướng dẫn luyện đọc siêu tốc


Ai chẳng từng bận rộn đọc giáo trình môn triết học, đọc bức thư điện tử dài lê thê của đồng nghiệp, hoặc mất thời gian đọc báo thư giãn? Đã bao giờ bạn vừa đọc vừa thầm ước mình có thể đọc nhanh hơn chưa. Hãy làm theo những chỉ dẫn sau để tự huấn luyện bản thân có thể đọc nhanh hơn, hay nói cách khác, đọc siêu tốc, hoặc là kỹ năng đọc lướt nhé. Đôi khi đọc lướt không thể giúp bạn tiếp thu được nhiều thông tin, nhưng vẫn là một phương tiện tuyệt vời cần có khi duyệt chọn tin tức bạn muốn lưu giữ.

Các bước nên làm

Learn Speed Reading Step 1 Version 2.jpg

 1

Chọn chỉ dẫn mà bạn muốn

  • Những hướng dẫn trong phần Học cách đọc nhanh hơn có hiệu quả để tăng tốc độ đọc của bạn mà lại không để sót quá nhiều thông tin, nhất là với những người muốn có thể đọc sách siêu tốc.
  • Nếu bạn đang muốn học cách đọc lướt bài kiểm tra hay đọc tạp chí nhanh hơn, hãy chuyển tới mục Đọc lướt nhanh hơn.
  • Nếu bạn muốn đọc sách nhanh nhất có thể chứ chưa cần hiểu quá sâu, hãy đọc bài này trước khi chuyển sang mục Những bài luyện đọc nhanh.

Học cách đọc nhanh hơn

Learn Speed Reading Step 2 Version 2.jpg

1

Hãy thôi đọc thầm từng từ đi. Dù bạn không mở miệng thì thầm từng từ khi đọc sách, nhưng một lý do khiến bạn đọc chậm là bạn thường tự động “lồng thoại” cho sách, hoặc tưởng tượng từ ngữ đang đọc đọc to lên thành tiếng trong đầu mình. Cách làm này có thể hiệu quả với những đoạn văn khó hiểu, nhưng lại làm giảm tốc độ của bạn rất nhiều.

  • Hãy dừng lại ngay khi bạn để ý mình bắt đầu làm thế. Hãy có ý thức kiểm soát thói quen này để kịp thời sửa chữa.
  • Nếu bạn chưa thể dừng ngay, hãy lầm bẩm không ngừng một vài cụm như “1 2 3 4” hoặc “A B C D.” Nhưng phải dừng lại nếu mẹo này làm bạn mất tập trung.
  • Một cụm từ thường khó nói thành tiếng ngay, nên hãy tập đọc theo từng cụm từ với những phương pháp bên dưới để cải thiện tình hình.
  • Nếu bạn đang dùng miệng mấp máy theo những gì bạn đọc, hãy đặt ngón tay lên môi trong khi đọc để ngăn thói quen này.

Learn Speed Reading Step 3 Version 2.jpg

2

Đọc theo cụm từ. Thay vì đọc từng từ đơn lẻ, hãy luyện đọc từng nhóm từ một. Như thế mắt bạn sẽ đỡ phải chuyển động quá nhiều, nên sẽ tăng tốc độ của bạn.

  • Hãy để sách hay màn hình đện tử cách mắt xa hơn khoảng cách bạn thường giữ một chút, để có thể thấy cả cụm từ một lúc.
  • Hãy để mắt và cơ mặt thoải mái. Nếu bạn quá tập trung hay căng thẳng, bạn sẽ không thể thấy được những từ nằm ngoài trung tâm tầm nhìn.
  • Hãy cầm một cây bút chì hoặc thứ gì đó để chỉ khi đọc, nhưng hãy giữ nó ở trên dòng chữ một chút để mắt của bạn có thể nhìn một khoảng rộng hơn.

Learn Speed Reading Step 4 Version 2.jpg

3

Luyện cho bản thân không đọc một trang sách quá một lần. Rất nhiều người có thói quen đang đọc lại dừng lại và giở lại chỗ câu, từ họ vừa mới đọc để chắc chắn rằng họ hiểu đúng nghĩa. Điều này không cần thiết, hơn nữa lại có thể trở thành một thói quen, để rồi sau này bạn sẽ làm như thế mà còn không nhận thức được mình đang làm thế.

  • Hãy dùng một tấm bìa, một tờ giấy hay một miếng card để che đi những tử bạn đã đọc rồi, tự ngăn bản thân mình không đọc lộn lại nữa.

Learn Speed Reading Step 5 Version 2.jpg

4

Tìm môi trường đọc đủ ánh sáng và yên tĩnh. Có thể bạn nghĩ bạn sẽ dễ đọc hơn nếu nghe nhạc hoặc ngồi trong tiệm cà phê đông đúc, nhưng bạn có thể tiếp thu tốt hơn nếu giảm những điều gây phiền nhiễu càng nhiều cho mình càng tốt. Hãy tìm một nơi đủ sáng, vắng vẻ và tắt TV, loa đài và điện thoại của bạn đi một lúc.

  • Nếu không có chỗ nào vắng cả, hay dùng tạm đồ bịt tai để khỏi bị quấy rầy.
  • Ánh sáng rất cần thiết, kể cả khi bạn đang dùng màn hình điện tử.
  • Nhiều người cảm thấy nằm đọc sách rất dễ gây buồn ngủ. Hãy ngồi vào bàn, đặt sách nghiêng đúng chuẩn 45 độ.

Learn Speed Reading Step 6 Version 2.jpg

5

Đọc trong trạng thái căng thẳng hay tập trung. Một số người làm việc tốt hơn vào sáng sớm, nhưng có người lại cảm thấy buổi chiều mới cho hiệu quả công việc cao nhất. Hãy đọc sách vào những thời gian cố định trong ngày.

  • Bắt đầu đọc từ phần quan trọng trước, khi đôi mắt và trí não bạn chưa cảm thấy mệt mỏi.
  • Hãy tự đặc câu hỏi cho bản thân mình khi bắt đầu đọc tựa đề và khổ đầu của chương, bài đọc, rồi tìm câu trả lời trong khi đọc. Điều này sẽ giúp các bạn tập trung và tránh việc mơ mơ màng màng hay hay những sự sao nhãng khác.

Learn Speed Reading Step 7 Version 2.jpg

6

Thử xác định tốc độ đọc với những phần sách khác nhau. Bài viết này có thể có cả những lời khuyên mà bạn đã được nghe rồi lẫn những điều hoàn toàn là mới. Một người đọc tốt sẽ tự giảm tốc độ đọc lại để có thể hiểu rõ những phần phức tạp và lướt nhanh qua những phần đã quen thuộc.

  • Đừng sợ lại phải giảm tốc độ sẽ thành thói quen xấu vì hiện tại bạn đang cần hiểu đoạn văn ngay lập tức. Nếu bạn đang đọc một cuốn sách phức tạp mà lại thiếu thời gian, hãy vẫn cứ thoải mái đọc lại phần đó hoặc đọc thầm trong đầu. Những chiêu đó rất hữu ích nếu bạn ý thức được rằng mình đang sử dụng chúng.

Những bài luyện đọc nhanh

Learn Speed Reading Step 8.jpg

1

Hiểu mình đang đọc những gì. Đọc siêu tốc là phương pháp đọc nhanh cả một cuốn sách hoặc bài báo. Khi sử dụng nó bạn không phải bỏ qua bất cứ phần nào, nhưng khả năng tiếp thu bị hạn chế lại. Đọc lướt thì tức là chỉ đọc phần quan trọng nhất để có được một cái nhìn tổng thể, chứ không cần thật sự đọc. Nói chung, bạn chỉ đọc từng từ cẩn thận khi bạn cần hiểu kỹ một đoạn nào đó thôi.

  • Các phần mềm và ứng dụng đọc siêu tốc thường nói rằng phương thức đó không ảnh hưởng đến khả năng đọc hiểu, nhưng thật ra điều đó chỉ đúng ở một tốc độ đọc nhất định mà thôi: thường là khoảng 500 từ một phút, các kết quả nghiên cứu thường được làm tròn.

Learn Speed Reading Step 9 Version 2.jpg

2

Chọn những tập sách thú vị và dễ đọc để luyện tập. Những gì thú vị và dễ hiểu sẽ giúp bạn tập trung và nhanh nhẹn hơn, tức là cũng dễ tập luyện hơn.

  • Đừng luyện tập bằng một cuốn sách có quá nhiều minh họa và đồ thị, vì chúng cản trở tốc độ của bạn và khiến bạn khó xác định khả năng đọc của mình hơn.
  • Một cuốn sách có thể mở góc 180 độ sẽ phù hợp với những bài tập được giới thiệu ở đây.

Learn Speed Reading Step 10 Version 2.jpg

3

Căn giờ để đo tốc độ đọc một cách thường xuyên. Căn giờ không chỉ giúp bạn biết bạn đang tiến bộ ra sao, mà còn tạo động lực để vượt qua kỷ lục bản thân mình nữa.

  • Tính số lượng từ trong một trang, hoặc số từ trong một dòng rồi nhân với số dòng trong một trang để tính số lượng từ.
  • Hãy hãy đặt đồng hồ tính giờ mười phút một và kiểm tra xem bạn đọc được khoảng dài như thế nào và hiểu đoạn văn đã đọc như thế nào.
  • Hãy nhân số trang bạn đọc với số từ trong một trang và chia cho số lượng phút bạn bạn dành ra để đọc, để tính lượng từ/phút, một đơn vị phổ biến để tính tốc độc đọc.
  • Ngoài ra, bạn cũng có thể tìm các bài kiềm tra tốc độ đọc trên mạng, tuy là có thể tốc độ đọc trên màn hình điện tử của bạn có thể khác với tộc độ đọc sách giấy.

Learn Speed Reading Step 11 Version 2.jpg

4

Đọc nhanh hơn khả năng hiểu của bạn. Có rất nhiều chương trình tự tuyên bố là có thể tăng tốc độ đọc của bạn bằng cách rèn phản xạ cho bạn trước, tập luyện rồi sẽ khiến trí não bạn bắt kịp. Cách này có thể hiệu quả, nhưng sự hiệu quả của những lời tuyên bố này chưa được kiểm tra bởi những nhà nghiên cứu.

  • Đưa bút chì theo từng dòng sách với tốc độ một giây một dòng. Nói “1 2 5” bằng giọng binh thường  khi di chuyển bút để đo thời gian bạn đưa mắt tới cuối dòng từng hàng một có giống nhau hay không.
  • Dùng hai phút để đọc theo tốc độ đưa bút chì. Dù bạn không hiểu được gì cả, cứ tập trung nhìn vào mặt chữ và di chuyển  mắt liên tục trong hai phút đó.
  • Nghỉ một phút, rồi tiếp tục với tốc độ cao hơn. Hãy dùng ba phút cố gắng đọc theo tốc độ di chuyển của cây bút qua hai dòng trong một lần nói “1 2 5”.
  • Tập bài tập này hằng ngày hoặc trong một vài ngày. Kết qủa cuối cùng thì bạn có thể đọc sách với tốc độ như đã nói, kể cả khi không được như thế thì tốc độ đọc của bạn cũng tăng lên đáng kể.

Learn Speed Reading Step 12 Version 2.jpg

5

Giảm số lần đảo mắt. Di chuyển mắt quá nhiều lần khi đọc một dòng chữ là không cần thiết. Sau đây là một số bài tập bạn có thể thực hiện để hạn chế đảo mắt qua lại quá nhiều.

  • Dùng một tấm bìa, một tờ giấy hoặc card điện thoại đặt nó lên phía trên dòng chữ. Nếu bạn đang sử dụng một miếng card quá nhỏ, bạn có thể đọc một cuốn tạp chí in theo cột để miếng card che hết dòng chữ.
  • Vẽ hai dấu X lên miếng card để chia dòng chữ ra thành hai phần tương đương nhau.
  • Vừa đọc nhanh vừa dịch miếng card xuống, luyện giữ mắt nhìn ngay dưới chữ X. Tập trung nhìn phía dưới chữ X đầu tiên và đọc nửa dòng đầu, sau đó chuyển mắt qua dưới chữ X thứ hai và đọc nửa dòng còn lại..

Learn Speed Reading Step 13.jpg

6

Hạn chế vùng mắt di chuyển. Dùng bút chì kẻ một đường dọc mờ rộng khoảng hai từ ở bên trái, và một đường tương tự thế ở bên phải. Hãy luyện đọc nhanh mà không di chuyển mắt ra xa quá khoảng giữa hai đường chì mờ này.

  • Bạn có thể kết hợp phương pháp này với những bài luyện tập đọc và hiểu nhanh ngay phỉa trên. Chỉ di chuyển bút giữa hai đường chì mờ này khi cố đọc với tốc độ 1 giây một dòng hoặc nửa giây một dòng. Luyện tập liên tục trong ba phút kể cả khi bạn thấy đọc không vào. Luyện tập thường xuyên sẽ cải thiện tốc độ của bạn đấy.
  • Hãy nói “1 2 5” một các tử tốn để các định khoảng thời gian 1 giây đưa bút. Cách này không cần phải chính xác tuyệt đối, nhưng tương đối thôi là đủ.

Learn Speed Reading Step 14.jpg

7

Sử dùng phần mềm đọc siêu tốc. Các phần mềm miễn phí trên mạng như Spreeder có thể luyện cho bạn đọc với tốc độ cao với những phương pháp của máy tính như hiển thị lần lượt từng từ trong câu trên màn hình ở một vị trí duy nhất.. Trên điện thoại cũng có những ứng dụng tương tự như vậy nữa.

  • Hãy cẩn thận trước khi trả phí dịch vụ cho phần mềm nào bạn chưa biết rõ.
  • Khi bạn đọc với tốc độ cao bằng những phần mềm này, khả năng tiếp thu của bạn tất nhiên sẽ bị hạn chế.

Đọc lướt nhanh hơn

Learn Speed Reading Step 15.jpg

1

Hiểu rõ có thể đọc lướt khi nào. Đọc lướt có thể dùng khi bạn đang muốn có một thông tin khái quát về bài đọc, Cách này có thể dùng để xem lướt một tờ báo để tìm mục hay, hoặc tìm phần quan trọng của một cuốn sách để chuẩn bị cho bài kiểm tra. Tuy nhiên đọc lướt không phải là một cách đọc để hiểu bạn dùng thường xuyên được.

Learn Speed Reading Step 16.jpg

2

Đọc tựa từng phần. Bắt đầu thì bao giờ cũng phải đọc tựa chương và các đầu mục trước cả một phần nội dung. Hãy đọc tiêu đề của bài báo hay mục lục của tạp chí trước.

  • Cách làm này cung cấp cho bạn một ấn tượng về phần nào, đoạn nào trong sách, báo mà bạn đang cần hay muốn đọc kỹ hơn, và phần nào bạn có thể đã biết rồi.

Learn Speed Reading Step 17.jpg

3

Đọc phần đầu mục và cuối mục. Một cuốn sách giáo khoa hay khoa học thường có phần giới thiệu và tóm tắt từng chương. Với những loại sách khác, hãy đọc khổ đầu và cuối chương sách đó.

  • Bạn có thể đọc nhanh nếu bạn đã biết về lĩnh vực đang đọc rồi, nhưng không cần cố đọc nhanh hết mức có thể. Bạn đã tiết kiệm khá nhiều thời gian nhờ bỏ qua những phần bạn cho là không quan trọng, giờ bạn cần phải hiểu những gì mình muốn đọc.

Learn Speed Reading Step 18.jpg

4

Với những phần bạn chưa hiểu hết, hãy chỉ bắt lấy từ khóa. Nếu bạn muốn biết nhiều thông tin hơn, hãy quét mắt thật nhanh qua những trang giấy chứ đừng đọc bình thường. Hơn nữa, giờ bạn đã biết đoạn sách đó nói về đề tài gì, bạn chỉ cần nhặt lấy những từ quan trọng để có thêm thông tin thôi.

  • Khi bạn thấy một từ khóa quan trọng hoặc khó hiểu, hãy dừng lại và đọc kỹ khổ đó.
  • Những đoạn có hình mình họa là dấu hiệu cho thấy đoạn đó có thông tin hữu ích cần để tâm.

Learn Speed Reading Step 19.jpg

5

Nếu bạn cần những thông tin chi tiết, đọc phần đầu mỗi đoạn trong phần sách đó. Một hai câu đầu mỗi đoạn thường cũng cấp cho bạn lượng thông tin đáng kể.

Learn Speed Reading Step 20.jpg

6

Lướt qua những phần sách khác bằng cách tương tự. Đọc đoạn đầu và cuối, bỏ qua đoạn giữa, đọc câu đầu những khổ mà bạn cần thông tin chi tiết

  • Với mỗi phần bạn không nhất thiết phải làm đầy đủ hết các bước. Lúc nào bạn cũng có thể chuyển sang phần mới nếu bạn đã quá quen nội dung được trình bày trong đoạn sách mình đang đọc.

Mẹo

  • Hãy nghỉ ngơi thường xuyên. Khả năng đọc hiểu và tập trung của bạn sẽ tăng nếu bạn dành 5 phút nghỉ mỗi tiếng hay mỗi nửa tiếng luyện tập. Nghỉ ngơi cũng là điều cần thiết cho sức khỏe đôi mắt bạn và tránh mỏi mắt.
  • Hãy ngủ đủ giấc nếu có thể, để tăng tốc độ và khả năng đọc hiểu.
  • Đôi lúc, bạn có thể không muốn đọc quá nhanh, dù bạn biết cách đọc siêu tốc rồi. Như khi bạn đọc thơ chẳng hạn, mỗi từ đều cần được nghiền ngẫm.
  • Hãy kiểm tra thị lực nếu không thể cải thiện tốc độ đọc.
  • Hãy đọc thật nhiều sách – luyện tập thì mới thành công được.

 

Lưu ý

  • Xét về một mặt nào đó, đọc nhanh hơn thì cũng đồng nghĩa với hiểu ít đi, và nhớ ít hơn.
  • Cẩn thận với những sản phẩm hỗ trợ đọc siêu tốc đắt tiền. Hãy thử những hướng dẫn phía trên trước khi chi tiền cho một cuốn sách dạy đọc siêu tốc hay một sản phẩm tương tự. Hầu hết chúng đều có những lời khuyên và bài tập y hệt nhau

Nguồn How to Learn Speed Reading

{Harry Potter/TomHar} Bình tĩnh


Link gốc: https://www.fanfiction.net/s/9483452/1/Calm

Tác giả:  rhead-a-holyc

Tựa gốc: Calm

Fandom: Harry Potter

Couple: Tom/Har, Har/Tom

Warn: Chưa xin phép được. Tác giả lâu rồi không thấy ghi active

 


 

Khó mà bình tĩnh nối khi xem Harry chơi Quidditch, Tom đã kết luận vậy sau một trái bludger sượt qua và suýt hất Harry khỏi chổi một lần nữa.

Nhưng đây đã là một sự bình thường rồi, Harry luôn dùng hàng tá những mẹo ngu ngốc nếu không muốn nói thẳng là muốn chết mà chẳng ai khác dám thử khi bay ở độ cao ấy và tốc độ ấy cả.

Tới lúc này, Tom đáng ra đã phải quen với chuyện này rồi, nhưng điều đó không ngăn được trái tim cậu đập bình bịch mỗi lần trái bludger lại gần Harry và chỉ còn vài centimet nữa là trúng thậm chí muốn ngừng đập khi Harry rơi xuống như nhảy khỏi chổi trong khi đang lơ lửng giữa không trung cách mặt đất ít nhất ba mươi mét chỉ vì một quả bóng vàng đần độn có cánh. Không, vì chiến thắng của đội, Harry thường cãi thế.

Cậu không nghĩ đội sẽ vui vẻ lắm đâu nếu Harry tìm ra cách tự giết mình, Tom đã nhắc thế thường xuyên sau khi Harry lại khiến cậu đau tim lần nữa. Cứ đà này chắc cậu sẽ bị mắc bệnh tim trước khi tốt nghiệp Hogwarts. Harry lúc nào cũng phá ra cười khi nghe cậu lẩm bẩm thế, lặp lại rằng cậu đã lo quá rồi và rằng Harry ổn mà.

Nói thế thì dễ thôi, vì cậu ta đâu phải là người nhìn người yêu mình thử bao trò coi thường tính mạng chỉ để thắng một trận đấu. Cậu ngờ rằng Harry chẳng cảm thấy gì đâu ngoài cảm giác hưng phấn do adrenalin mang lại khi bay với vận tốc tối đa sau một quả bóng có lẽ còn nhỏ hơn lòng bàn tay cậu ấy.

Đó ngay từ đầu đã là lý do cậu không thích Quidditch, và Harry còn làm nỗi niềm đó thêm trầm trọng. Cậu chỉ tới xem trận đấu Harry tham gia để đảm bảo rằng mình có thể làm gì đó nếu Harry lại làm chuyện thiếu suy nghĩ và không đủ khả năng chữa cháy. Cậu thậm chí còn không thể nói là mình ở đây để trông chừng Harry làm chuyện thiếu suy nghĩ vì Harry làm rất nhiều chuyện thiếu suy nghĩ và thường thoát được rắc rối tự vơ vào người bằng những cách đáng ngạc nhiên và ăn may nhất có thể. Cậu không tin còn có ai trên thế giới này có thể làm thế cả.

Dù cậu muốn nghe theo lời khuyên của Harry và cố trấn tĩnh và thư giãn để xem trận đấu vì cậu ta sẽ chẳng bao giờ bị thương nghiêm trọng đâu, cậu vẫn thấy còn lâu mình mới làm thế nổi. Cậu cũng ngờ rằng Harry sẽ chẳng thể bình tĩnh nổi đâu nếu họ đổi vị trí cho nhau và đó là lời bào chữa câm lặng của cậu với việc cho phép mình bị kéo theo tới sân Quidditch gần như hằng tuần.

Cậu không thể nào bình tĩnh nổi cho tới khi Harry đã trở lại mặt đất chắc chắn và nguyên vẹn như lúc ban đầu. Chỉ khi đó, khi kết thúc trận Quidditch, cậu mới bình tĩnh nổi vì Harry đã ở một nơi an toan hơn là giữa bầu trời cao ấy.

Tuy nhiên, với Harry thì cậu chẳng dám chắc điều gì cả.

[Siêu sao tu chân] Chương 30


Chương 30: Nguồn năng lượng phía trước

 

 

Lạc Linh Tu cầm lấy ba lô ban tổ chức phát, không để ý tới bàn tay của Thôi Thước, “Đi thôi.”

Bây giờ còn chưa lên núi, đường vẫn bằng bằng, cậu không thấy cần phải nắm tay Thôi Thước.

Tất nhiên, cậu cũng không có ý định tìm hiểu lý do tại sao Thôi Thước lại có hành động như thế.

Người đàn ông này cư xử hơi vồn vã, cậu không thích cảm giác gượng ép ấy, hơn nữa nhớ tới lời Thôi Thước đã hỏi trên máy bay, cậu càng cảnh giác.

Thấy Lạc Linh Tu không đáp trả, Thôi Thước cũng chẳng xấu hổ gì hạ tay xuống. Mấy người còn lại cầm đồ dùng bước nhằm phía núi.

Cô gái duy nhất trong đội số 0 được Hoắc Tuần xách hộ ba lô. Chẳng biết xác xuất có làm sao không, nhưng bốn nữ minh tinh tham dự, thì ba người đều lọt vào đội số 1.

Thế nên làm mì chính cánh, Mật Hiểu Lục tất nhiên được hưởng đãi ngộ cấp công chúa, mấy việc nặng nhọc dơ dáy có đàn ông ở đó sao để cô ấy làm được.

Ngày đầu tiên, sáu người đi cũng không xa, chỉ loanh quanh ở chân núi thăm dò, sau đó thì chọn một vùng đất trống gần suối nhỏ dựng trại qua đêm.

Lúc mở ba lô ra, Thôi Thước đột nhiên nói: “Đồ ban tổ chức cung cấp có hạn, tôi nghĩ chúng ta nên tiết kiệm. Thế này đi, Hiểu Lục một lều, còn mấy người chúng ta chung lều?”

Mật Hiểu Lục tất nhiên sẽ không phản đối, dù đây là chương trình sinh tồn, nhưng nếu có tin đồn cô chung lều với một ngôi sao nam nào đó thì giới truyền thông sẽ không để yên.

Nam gia mộc nhìn xung quanh, hoàng tử ca đàn này có một giọng nói quyến rũ cực kỳ, mở miệng là người ta vểnh hết tai lên, “Năm người, chia như thế nào?”

Số lẻ thành ra phiền toái, còn nếu hai người một lều thì cũng chẳng tiết kiệm hơn là bao.

Hoắc Tuấn lúc này mới đặt ba lô của Mật Hiểu Lục xuống, quan sát hoàn cảnh xung quanh: “Buổi tối không thể ngủ hết được, chúng ta chia lượt gác đêm, thế thì chỉ cần hai lều thôi. Tôi sẽ trực ca đầu.”

“Được đấy. Anh Hoắc đã đi nhiều vùng rừng núi quay phim rồi, có kinh nghiệm.” Thôi Thước cười, “Nếu thế tôi và Linh Tu một lều, Gia Mộc và Lâm Nghi một lều, tới lượt anh Hoắc nghỉ thì chúng tôi thay, được không?”

Nam Gia Mộc và Lâm Nghi nhìn nhau. Việc Thôi Thước đối xử đặc biệt với Lạc Linh Tu cả họ cũng cảm nhận được, nhưng không ảnh hưởng lợi ích của ai, nên chẳng hề phản đối.

Có mỗi Mật Hiểu Lục là nói: “Tiểu Thước quan tâm hậu bối quá. Linh Tu phải cố gắng đấy.”

“Tốt, chúng ta dựng lều đi… Nào!” Mấy người đàn ông xắn tay lên làm nháo nhào một hồi, ngoảnh đi ngoảnh lại, bãi đất bằng đã mọc ba nóc lều.

Lạc Linh Tu quay đầu đi ra từ đằng sau lều, thuận tay thử độ chắc chắn, mặt không đỏ chút nào.

“Tiểu Lạc, cậu xong rồi?” Hoắc Tuấn giật mình, trong sáu người họ thì anh ta là ngôi sao công phu sức khỏe tốt nhất. Theo anh ta thì Lạc Linh Tu không yếu, nhưng là loại một tay không xách nổi thùng nước.

Lạc Linh Tu gật đầu, không để ý ánh mắt khác thường của người khác, “Để tôi gác đêm, mọi người cứ nghỉ.”

“Sao mặt dày thế được.” Nam Gia Mộc than một tiếng, “Tiểu Lạc, trước cậu luyện tập rồi hả?” Công ty giải trí lại huấn luyện nghệ sĩ đi cắm trại, làm sao có chuyện này được. Hay trước khi Lạc Linh Tu tham gia giới giải trí thì thuộc đội thám hiểm? Nực cười, đội thám hiểm sao có làn da đẹp thế được.

Thật ra nơi này linh khí nồng đậm, Lạc Linh Tu đã tính dồn thời gian tu luyện, nhưng đề nghị của Thôi Thước muốn hai người một lều đã phá vỡ kế hoạch của cậu. Đem so ra, gác đêm là rảnh rang nhất, không ai quấy rầy. Có điều tuy mấy người kia không muốn ngủ nửa giấc lại phải dậy, nhưng có Mật Hiểu Lục ở đây nên không thể để một mình Lạc Linh Tu làm anh hùng được, hơn nữa không khéo còn bị biên tập chiếu lên tivi, vậy càng không thể để người mới giành phần tốt đẹp.

Cuối cùng, mọi người dựa theo kết hoạch lúc đầu, thay phiên gác đêm.

Tối hôm đó đồ ăn trong ba lô hãy còn nhiều, họ không cần ra ngoài tìm thêm đồ ăn, mấy người vòng quanh đống lửa ăn tối, cầm bản đồ và tờ nhiệm vụ trong ba lô ra thảo luận.

Ngày mai có nhiệm vụ thi đấu với đội kia, ban tổ chức cũng vạch mấy điểm cấp vật phẩm trên bản đồ, nhưng vì chỉ có sáu phần, nên phải xem hai tổ ai tới trước.

Đội nào tìm thiếu vật phẩm sẽ là đội thua, đội thua sẽ có một thành viên bị loại.

Trên bản đồ cho thấy có ba điểm cung cấp vật phẩm, mọi người thảo luận xong đều cho rằng tách ra tới ba điểm đó thì tỷ lệ thắng sẽ lớn hơn.

Mật Hiểu Lúc chỉ một điểm nhìn trên bản đồ thì khá gần chỗ cắm trại của họ, “Đây, em và anh Hoắc cùng đi lấy chỗ này được chứ?”

Con người luôn có bản năng chọn việc nhẹ nhàng, nơi đây lại là rừng hoang nước độc chẳng biết có hươu vượn gì, trong năm người đàn ông ở đây Hoắc Tuấn là người trông đáng tin nhất, nên Mật Hiểu Lục nở nụ cười xin xỏ với anh ta.

Hoắc Tuấn gật đầu: “Tôi không có vấn đề gì.”

“Nếu thế, tôi và Linh Tu đi tới đây?” Thôi Thước hỏi ý kiến Lạc Linh Tu, cậu đang mải nhìn bầu trời đêm phía xa xôi, dường như đang thất thần, nghe tiếng anh ta mới nhìn lại và gật đầu.

Lâm Nghi nhíu mày, “Thật ra tôi thấy tách ra hành động hơi nguy hiểm. Hừm, có điều để thắng, tổ một chắc chắn cũng làm thế, chúng ta có muốn giành cũng không giành được.”

“Cầm.” Lạc Linh Tu đột nhiên lôi ra cái gì đó, đưa tới trước mặt mọi người.

Mật Hiểu Lục hiếu kỳ cầm lấy, “Cái vàng vàng này là gì? Ồ, bùa? Tiểu Lạc, em tin cái này hả?” Cô nghĩ Lạc Linh Tu xin bùa bình an, nhịn không được bật cười. Hóa ra cậu bé nghệ sĩ này cũng đáng yêu.

Lạc Linh Tu nhét lá bùa trong tay vào tay từng người, “Sau khi tách ra, nếu có nguy hiểm thì xé nó.”

Cậu không tìm được lá bùa tốt hơn, bản thân không phải phù tu nên không biết vẽ bùa, mấy tấm này cậu mang là để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn. Nơi này có đi lẻ với cậu cũng không sao, nhưng với nhân loại yếu ớt thì đúng là một thử thách cam go.

Lâm Nghi lật đi lật lại, không nhịn được nữa: “Tiểu Lạc, cậu vẫn chưa thoát vai diễn trong Ma đồ hả?”

Tuy ý châm chọc không rõ, nhưng người ở đây đều thành tinh hết rồi, nghe là hiểu. Nam Gia Mộc cười ngắt lời, “Có đoàn làm phim nào bấm máy mà không khấn thần linh đâu. Buổi biểu diễn nào của tôi cũng có người thắp hương, thỏa mãn tâm lý bản thân ấy mà. Bùa bình an này là lòng tốt của Tiểu Lạc.” Nói rồi cất đi.

Đúng là Lâm Nghi có hơi ganh tỵ với Lạc Linh Tu, phải nói, tuy hiện tại anh ta được gọi là phù thủy phòng vé, phim có anh ta là doanh thu khỏi lo, nhưng hồi mới vào nghề cũng vất vả lắm. Lăn lộn bao nhiêu năm mới có thể đứng thẳng trước khán giả như bây giờ, thế nên, với người một đêm thành danh như Lạc Linh Tu, mới đóng một bộ phim truyền hình đã có thể tham gia cùng chương trình với họ, quả là chuyện khó có thể khiến người ta phục.

Có điều, Nam Gia Mộc đã nói thế thì anh ta cũng theo thang leo xuống, chỉ có Thôi Thước là nhìn lá bùa Lạc Linh Tu đưa, nhìn anh ta một lúc.

Sáng hôm sau, mọi người dọn dẹp khoảng đất này, hẹn điểm tập hợp rồi chia ra như đã bàn để lên đường.

Ba lô của Mật Hiểu Lục được Hoắc Tuấn cầm, cô tươi tỉnh chào tạm biệt những người còn lại. Dù hiện không tham gia cuộc diễn nào, cô vẫn rạng rỡ, quần áo phối hợp rất hoàn hảo. Vì cô ở một mình một lều, nên không ai biết cô thay đồ sửa soạn lúc nào. Có lẽ đây là bí mật của các nữ mình tinh.

“Cô ấy như thế dễ bị côn trùng cắn lắm, có phải thảm đỏ đâu.” Nhìn theo bóng Mật Hiểu Lục và Hoắc Tuấn, Thôi Thước thở dài, quay đầu nói với Lạc Linh Tu: “Linh Tu, nếu em không sợ xấu, thì ống quần ống tay áo phải lấy dây thừng cột lại, biết chứ?”

Mục tiêu họ chọn cách đây khá xa, ở chỗ này mà định đi ban đêm thì đầu óc có vấn đề, nên thu dọn xong cũng lên đường ngay.

Trong rừng, các tán cây rậm rạp che kín trời, ánh sảng chỉ len qua những kẽ lá mỏng manh, loang lổ tuôn xuống đất khiến người ta hoa cả mắt. Không có đường để đi, chỗ nào cũng là bụi cây mọc hoang, Thôi Thước lấy liềm trong ba lô ra mở đường.

“Linh Tu, theo sát anh. Cẩn thận dưới chân.” Anh ta thở hổn hện, không thèm để ý hình tượng quệt tay lên mặt, để dính một vết bùn.

Lạc Linh Tu im lặng nhìn hồi lâu, đặt tay lên vai anh ta, “Để tôi đi.”

Hai người đổi vị trí,. Cái bộ dạng như đang đi dạo trong vườn nhà của Lạc Linh Tu khiến mắt Thôi Thước long lanh, “Linh Tu, sao lúc nào em cũng tìm được chỗ dễ đi vậy?”

— Thật ra không có chỗ dễ đi, nếu anh ta dừng lại cúi đầu nhìn cho thật kỹ, sẽ phát hiện ra nơi Lạc Linh Tu đặt chân, cây cỏ sẽ dịch lui bằng tốc độ cực kỳ chậm.

Dù là thế, con đường gập ghềnh ngoằn nghèo vẫn khiến Thôi Thước mệt mờ cả mắt, còn người dẫn đường thì chẳng có vẻ gì là vất vả.

Ảnh đế trẻ tuổi dừng lại, hai tay chống đầu gối, cúi đầu thở hắt ra, ánh mắt như là lơ đãng hướng về phía Lạc Linh Tu.

“Đúng là cậu không giống… thật ra là sao..?”

Lạc Linh Tu đi một hồi lâu, càng đi vào sâu, càng thấy thể xác và tinh thần được thư giãn, linh khí đậm đặc như sắp ngưng tụ thành thực thể bị cậu ta hấp thu không ngừng, mỗi bước như đang giẫm trên mây vậy.

Nếu không phải phía sau có Thôi Thước, không chừng cậu sẽ dừng lại.

Có nên chuyển nhà tới đây không? Cậu nghiêm túc suy xét vấn đề này. Nghĩ tới chuyển nhà, lại chợt nghĩ tới Tần Chính Khanh.

Người đàn ông này nhất định sẽ không đồng ý, tuy không biết vì sao, Lạc Linh Tu có trực giác nếu cậu đưa ra đề nghị này, nhất định sẽ bị phản đối.

Hơn nữa, Tần Chính Khanh sẽ giận.

Nhưng nếu cậu muốn đi, Tần Chính Khanh không ngăn được, có điều… Ồ? Dòng suy nghĩ của Lạc Linh Tu bị cắt đứt, ở phía Tây Bắc, có một nguồn linh lực khác thường dao động. Không giống linh khí trời đất tuần hoàn ở nơi này, là một thứ linh lực thuộc về vật sống.

Linh thú? Ở đây có linh thú?

Thôi Thước đứng thẳng dậy thì thấy Lạc Linh Tu bỗng nhiên quay đầu đi về phía Tây Bắc, “Đợi đã, Linh Tu, nhầm hướng rồi! Quay lại!”
Nhưng chỉ chớp mắt, đã không thấy Lạc Linh Tu đâu nữa.

Không chỉ mình anh ta, cả tổ chương trình đều mất bóng Lạc Linh Tu. Đạo diễn hiện trường vội liên lạc với nhân viên quay phim, cho tới hiện tại thì cả mười một ngôi sao đều an toàn, chỉ có Lạc Linh Tu là biến mất.

 

 

 

Linh thú.

Lại cảm nhận được nguồn linh lực mạnh mẽ kia lần nữa, Lạc Linh Tu càng khẳng định đó là linh thú. Hơn nữa, nguồn linh lực mạnh như thế, chắc chắn là một linh thú cao giai trưởng thành. Nơi này linh khí nồng đầm, có linh thú cũng bình thường. Nhưng linh thú có rất nhiều loại, nếu là mãnh thú, e là toàn bộ những người tham gia chương trình đều gặp nguy hiểm.

Lạc Linh Tu suy xét một lúc, tự dùng bùa ẩn thân, thu liễm sát ý lặng lẽ dùng hòa vào hơi gió hơi cỏ chung quanh, không một tiếng động đi về phía nguồn linh lực kia.

“Phi phi!”

Trước mắt không có ánh sáng, còn chưa nhìn được hình dáng linh thú đó, tai đã nghe thấy tiếng kêu cụt lủn. Mắt Lạc Linh Tu tối sầm, có gì đó xông vào lòng cậu!

Thì ra đã bị phát hiện, nhân lúc cậu chưa xác định được vị trí, đối phương công kích trước?

Lạc Linh Tu nín thở cảnh giác, định xuất ra hư ảnh kiếm, thì linh thú kia lại nhào vào lòng cậu cọ cọ, “Phi phi.”

Trong chớp mắt, Lạc Linh Tu cứng đờ lại, bàng hoàng cảm thấy một thứ cảm xúc chưa từng biết tới điên cuồng dâng lên như thủy triều xâm chiếm toàn bộ linh hồn.

Cảm giác này, gọi là hạnh phúc.

Đây là… thứ gì… chính là thứ khiến người ta… có thể tươi cười sao?

Quả cầu lông trông giống li miêu nhưng nhỏ nhắn hơn nhiều lại lăn vào lòng Lạc Linh Tu, miệng không ngừng kêu “Phi phi, phi phi”, cái đuôi bông xù lắc lắc, là một màu trắng thuần hiếm có.

Lạc Linh Tu tóm nó từ trong lòng ra, quả cầu lông rất ngoan, chẳng hề giãy dụa, có khi còn tưởng Lạc Linh Tu đang chơi với mình, vui vẻ ẩn hiện trong trung dùng mũi đuôi cọ vào cằm Lạc Linh Tu, khiến cậu híp mắt lại.

Sau khi nhìn rõ hình dáng thật của linh thú, Lạc Linh Tu đặt tay còn lại lên xoa ngực, đã hiểu nguồn gốc cảm giác sung sướng tràn ngập tâm hồn này là gì.

“Phi phi.”

Trong “Sơn Hải Kinh – Trung Sơn Kinh” có ghi lại về linh thú này: “Lại đi về phía Bắc bốn mươi dặm, có nơi gọi Hoắc Sơn, nhiều hang nhiều rừng. Nơi này có loài thú, trông như li, nhưng lông trắng có bờm, tên là Phỉ phỉ, nuôi có thể giải sầu.

Đây đúng là một loài linh thú cao giai linh lực mạnh, nhưng nó không phải hung thú cũng không phải cát thú, mà là một loại linh thú sẽ cho chủ nuôi cảm giác vui vẻ vô cùng tận.

 

 

 

Tới lúc đoàn quay phim quyết định dừng quay gọi đội cứu hộ lên núi, thì Lạc Linh Tu đột nhiên xuất hiện ở điểm bổ sung vật phẩm.

Thôi Thước thở phào xông lên, “Linh Tu, cậu đi đâu thế! Tại sao không nói gì đã chạy đi?”

Lạc Linh Tu mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi.”

Thôi Thước bị thái độ của Lạc Linh Tu làm ngạc nhiên, nhưng nghĩ tới chuyện khác, lại thở dài, “Nhóm của Hiểu Lục và Gia Mộc không lấy được vật phẩm bổ sung, xem ra đội chúng ta thua rồi, phải loại người.”

Nghĩ thế nào cũng thấy trong đội này người ít kinh nghiệm nhất là Lạc Linh Tu, lúc nãy tự dưng cậu lại mất tích đúng vào thời gian chơi tìm vật phẩm, thế nên phải loại ai thì không cần bàn nữa.

Nhưng đây không phải kết quả Thôi Thước muốn, anh ta mới tiếp xúc với Lạc Linh Tu, hơn nữa vì tính cách cậu ấy, còn chưa nói được mấy câu.

“Tôi đang giữ này.” Lạc Linh Tu đặt ba lô xuống, lúc này Thôi Thước mới để ý ba lô của cậu lớn hơn lúc đầu rất nhiều. Cậu cầm từng phần vật phẩm bổ sung bên trong ra một.

Lúc lấy ra ba phần, thấy khá là vui mừng vì ngang cơ, lấy ra bốn phần, cảm giác chiến thắng tràn ngập, tới khi lấy hết sáu phần, thì không thể tin nổi.

“Cậu lấy được cả sáu phần?” Anh kinh ngạc nhìn Lạc Linh Tu, nếu anh nhớ không lẩm, ba địa điểm cách nhau không hề gần. Lạc Linh Tu một mình chạy ba nơi, lúc trở về chẳng dính một vết bùn, không nhỏ lấy một giọt mồ hôi?

“Đi đường tắt.” Lạc Linh Tu không nói dối, cậu chưa quên đây là chương trình dã ngoại có người quay phim, thậm chí ở trên trời cũng có “mắt”, cậu không tính làm ra chuyện gì kinh thế hãi tục trước mặt công chúng.

Có điều bóng người vượt núi băng rừng nhanh thoăn thoắt đã khiến người ta không dám tin, đạo diễn hiện trường yên lặng nhìn hình ảnh thu được, “Tôi biết tại sao ekip sản xuất lại nhét một người mới giữa dàn sao thế này rồi.”

Thịnh Thế đang tính bồi dưỡng một thần tượng công phu siêu cấp? Con đường này chắc ổn, ồ, lượng view chương trình tăng lên kìa!

Không cần biết kế hoạch của ban tổ chức là gì, lúc này các ngôi sao trong đội số 0 không hẹn mà đồng loại phát hiện Lạc Linh Tu thay đổi.

“Ảnh đế tóm được cậu ta rồi à? Yêu nhau rồi?” Lâm Nghi nói nhỏ với Nam Gia Mộc, Lạc Linh Tu đang tươi cười này với mỹ nhân băng giá lúc trước là một sao, còn dính lấy Thôi Thước nữa!

Mật Hiểu Lục đi tới gần Lạc Linh Tu, “Tiểu Lạc, hình như em rất vui?”

“Vâng, thắng.” Lạc Linh Tu có sẵn cớ để qua quýt.

Tuy cậu không hề vui vẻ vì chiến thắng cái thử thách không hề có tính thử thách này, nhưng lý do đó có thể giải thích trạng thái của mình lúc này.

“Lần này may là có Tiểu Lạc, tôi và anh Hoắc tới nơi chẳng thấy cái gì cả. Mất công lo lắng. Các anh Lâm Nghi cũng thế hả?”

Nghe thì có vẻ Mật Hiểu Lục vui mừng vì thắng cuộc, nhưng thực tế là đang trách Lạc Linh Tu giành hết phần nổi bật, cướp hết nhiệm vụ đã định sẵn cho bốn người.

Lâm Nghi cũng không vui, “Dù cậu tới trước, cũng nên nhắn lại. Chúng tôi cứ nghĩ bị đội 1 lấy rồi, làm lo mãi.”

Lạc Linh Tu cảm thấy khóa kéo ba lô hơi rung rung, cái đầu tròn thò ra mấy sợi lông trắng, tò mò nhìn ra ngoài.

Cậu lặng lẽ đứng chắn, “Lần sau tôi sẽ chú ý.”

“Tốt, “Cuộc chơi rừng già” còn chưa kết thúc, đây mới là nhiệm vụ đầu tiên. Chưa thể nói trước điều gì được, mà nói tới thì, đội một chắc đang bắt đầu loại người. Chúng ta may mắn là bên mình không thiếu người.”

Thôi Thước nói xong, quay đầu với Lạc Linh Tu, “Linh Tu, em cười đẹp lắm, sau này nên cười nhiều một chút.”

 

 

 

Lời tác giả:

Tần Tra: (#‵′) Sao Linh Tu của tôi lại cười cho người khác nhìn! Tôi muốn mua cả cái chương trình này!

Khương Hồng Hồng: Giám đốc, cứ như thế chúng ta sẽ phá sản thật đấy…

Lạc Tiểu Tu: *mỉm cười* o((≧▽≦o)  Tần Chính Khanh ~

Tần Tra: OMG mỹ nhân, bệnh tim của người ta phát tác _(: з” ∠)_

Tiểu Thước Thước: Linh Tu cậu thấy chưa nhược công của cậu phát bệnh tim rồi đó thôi cứ theo tôi đi ~

Lạc Tiểu Tu: O(∩_∩)O  Tần Chính Khanh ~

Tiểu Thước Thước: o( ̄ヘ ̄o#)!

 


Sau đây mình xin câu view trắng trợn: Mong các bạn like/share :)). Hết. À quên chưa hết, mời like facebook nữa nhé. Cảm ơn nhiều <3