Thông báo


Blog có nhiều bài post có nội dung về tình yêu namXnam, có một số cách gọi khác như BL, đam mỹ, slash.

Đây là blog cá nhân, nên tất cả những gì các bạn đọc đều mang tính cá nhân ít nhiều và không đại diện cho bất cứ nhóm người nào ngoài bản thân tôi.

Blog có những nội dung đòi hỏi bạn ít nhất là 18+ hẵng truy cập. Một khi bạn truy cập, tức là bạn đã chấp nhận rủi ro. Tôi không khuyến khích bất kỳ ai đọc những nội dung đó.

Những truyện/fic/đam mỹ được post trong blog này đều là những sản phẩm của trí tưởng tượng. Không lấy hình mẫu từ hiện tượng đời sống, cũng như nhân vật cụ thể nào. Xin được nhắc lại chúng là tưởng tượng, nên hãy tin rằng ngoài đời thật những truyện như vậy không xảy ra. Bản thân tôi cũng không mong đợi những truyện như vậy xảy ra trong đời thật.

Chủ nhân blog ủng hộ quyền bình đẳng cho những người đồng tính luyến ái và chuyển giới, cũng như quyền bình đẳng cho mọi con người trên thế giới.

Chân thành cảm ơn vì đã ghé qua. Chúc các bạn một ngày tốt đẹp.

Đọc tiếp

[Siêu sao tu chân] Chương 4


hkt1

Chương 4

Tần Chính Khanh chưa biết được mình đang bị người ta thương nhớ, mà thực ra lúc nào anh ta chả bị một đám người khác nhau thương nhớ chứ.

Thí dụ như hiện tại, anh lại “vô tình” gặp Lệ Ngạn trên hành lang công ty tới lần thứ ba, hai lần trước lần lượt tại nhà ăn và thang máy. Đọc tiếp

[Siêu sao tu chân] Chương 3


anh-loai-soc-chuot-phung-mang-tron-ma-cuc-yeu-hinh-13

Chương 3

Mình có thử dùng chú thích kiểu bấm vào sẽ nhảy xuống dưới. Xin ý kiến mọi người có thuận mắt không?

Lạc Linh Tu ra ngoài thì thấy chiếc xe vẫn đỗ trước biệt thự Tần Chính Khanh đã biến mất. Còn Úc Hướng Minh thì chắc đã đi từ sớm rồi.
Gã này nghĩ, Lạc Linh Tu bước vào chỗ của giám đốc Tần nếu là may mắn thì tất nhiên không trở ra, con nếu mau chóng trở ra thì hiển nhiên là nó tới cơ hội cuối cùng cũng để mất.
Nếu thế, gã không cần người như vậy nữa – giới giải trí có quá nhiều người mới muốn vươn lên lại chưa gây họa bao giờ. Đọc tiếp

[Siêusao tu chân] Chương 2


Chương 2

Nhìn hàng chữ cực lớn đó, trong đầu Lạc Linh Tu bỗng xuất hiện rất nhiều ký ức không thuộc về hắn, và cảnh tượng trên báo lại như diễn ra trước mắt.

Đó là ký ức cuộc đời ngắn ngủi của người tên Lạc Linh Tu trong thế giới này.

“Diễn viên.” Hắn nhanh chóng nắm bắt được từ đại biểu cho thân phận mình trong vô số tin tức chồng chéo. Đọc tiếp

Tư liệu văn hoá dân gian Việt có thể pha vào fantasy


Ngắn gọn mà nói thì mình chỉ giới thiệu sách thôi:

Hiện mình thấy bộ sách này về văn hoá dân gian rất thú vị và rẻ. Thường mọi người viết fantasy không theo kiểu tây thì tàu, đưa Việt vào cũng có nhưng rất khó vì bí quá. Bộ sách này tất nhiên không phải vạn năng. Tư liệu không phải vạn năng mà cần chờ bạn tập hợp, mình giới thiệu mong các bạn sẽ chọn được phần tư liệu mình cần. Hiện sách đang bán tại hội sách cũ tại Đại học Hà Nội, Nguyễn Trãi, Thanh Xuân tới hết ngày mai. Thông tin nhà sách cũ đó sẽ update sau.

À mà thật ra bộ này rẻ vì bị rẻ rúng chứ nghe đồn tiền đầu tư vào bộ này là tiền tỷ đó. Bìa cứng giấy dày nội dung hay nhưng lưu lạc như con vua thất thế

Siêu sao tu chân – Công Tử Thư Dạ


Hình ảnh không mang tính minh họa

Tựa: Tu Chân Cự Tinh (Trọng sinh)

Tác Giả: Công Tử Thư Dạ

Thể loại: Tiểu Bạch, sảng văn, 1×1, hài, ngọt ngào thoải mái, giới giải trí, tu chân

Giới thiệu vắn tắt:

Chân nhân Kim Đan Lạc Linh Tu trong lúc trùng kích Nguyên Anh bị đồng môn hãm hại phế bỏ linh căn tra tấn đến chết.
Lúc tình lại thì đã biến thành một ngôi sao đã hết thời, nhưng linh căn trong cơ thể thì vẫn lành lặn như thủa ban đầu.
“Linh Tu! Mày lên trang nhất!”
“Trân trọng lần duy nhất được lên trang đầu của mày đi.”
“Cưng à, cách cậu lên được trang nhất, thật là… khiến người ta kinh sợ.”
Lạc Linh Tu cả đời tu vô tình đạo, thất tình lục dục đều không ở thế giới tràn ngập thất tình lục dục thích ứng với phương thức thăng cấp mới. Mà con đường tu tiên vốn kiên định nay là có chút thu hoạch ngoài ý muốn.
Lạc Linh Tu: “Ngươi không có linh căn, không hợp song tu với ta.”
Tần Chính Khanh: “Kịch bản mới à? Nghe cũng được, chúng ta cùng tới thảo luận đi.”
Nói chung đây là một bộ truyện về giới giải trí, thể loại Tiểu Bạch, sảng văn, 1v1, HE, hàng của Viên Nhuận Dạ, chất lượng đảm bảo, đầu óc Viên Nhuận Dạ bị zombie ăn rồi nên đừng để ý logic của tôi (tác giả) làm gì, hãy tới mua ta đi mua ta đi ~

 

 

——————————

Không ngờ mình lại đi làm sảng văn. Nói thế nào nhỉ: Không có thể loại không hay, chỉ có tác giả chưa đủ trình. Chắc thế. Hiện mình đang rất thích nó. Mong tương lai vẫn không thay đổi.

[Viên ngọc kề bên] Chương 57


Chương 57

Đàm U dám nói trên giời dưới đất không gì không làm được, nhưng vẫn có nhược điểm.

Hắn và chúng sinh thế gian đều giống nhau, không chịu nổi cô đơn vĩnh cửu, muốn tìm người tri kỷ ở bên. Còn Lưu Quang… chính là người hắn đã tìm kiếm trăm ngàn năm. Đọc tiếp

[Giới thiệu] Ma Vương – Nguyệt Hạ Tang


Ảnh 100% không liên quan tới nội dung truyện, mượn người đẹp về ngắm thôi

Tựa: Ma Vương

Tác giả: Nguyệt Hạ Tang

Thể loại: Huyền huyễn, hiện đại, chủng điền, đam mỹ

Sơ lược: Quá trình trưởng thành của ma vật nhỏ ở nông thôn:

Lần đầu xuất hiện trước mặt ông cậu Kế Hoan dưới hình dạng một cục đen tròn bọc trong tã ( ← ← Đây là ánh mắt ghét bỏ của bạn trẻ Kế Hoan lúc đó).

Về quê rồi, ông ngoại sợ tã quấn kiểu nông thôn không được thời trang, thế là vào tiệm mua cái tã (↑ Chú ý! Hắc đản cười này! Nó có vẻ rất hài lòng)

Hắc đản bị cậu chọc khóc thành vòi phun nước (—— thật quá đáng mà!)

Hắc đản mắt mọng nước ôm vịt vàng ngồi chậu tắm

….

Giới thiệu:

Văn án khó hiểu phải không, ngắn gọn súc tích cùng cực luôn nên mình đọc chả hiểu gì hết. Cũng chắng biết sao mà lại bắt đầu đọc, và thích luôn.

Sau đây cũng là bình luận của mọi người trên wattpad,

Toy yêu chết bà tác giả này. Mong là nhanh hoàn. Truyện hay quá

Nguyệt Hạ Tang thật sự quá sáng tạo, truyện nào cũng cực kỳ mới lạ và cực kỳ cảm động. Cám ơn Pichan up truyện, hóng mỗi ngày

Nguyệt Hạ Tang đại thần thật uy vũ TT^TT tình cảm gia đình, tình thân tình bạn cái gì đại thần cũng có thể đào cạn tim ngta :”3 cám ơn Pi đã up truyện phục vụ quần chúng nhân dân <3

Hắc Đản tiểu manh vật siêu cute ; ; Đọc truyện có đoạn bị manh chết, có đoạn ngược chết. Tiểu Hắc tỷ tỷ của Kế Hoan dù xuất hiện ít nhưng rất thích tỷ tỷ. Tỷ tỷ đáng thương. T T

Truyện hay kinh khủng, thank pi nhiều nhiều >_<

Lần nào đọc truyện bà tg này, nước mắt lại nhịn ko đc loạch xoạch rớt . Cảm động muốn chết rồi T_T

Lâu rồi mình mới đọc văn tag chủng điền, căn bản với truyện chủng điền thì mình lười đọc QT, cũng có lẽ là không hợp gu nữa. Bộ này tình tiết mở đầu đã ấn tượng, theo như những gì đang viết thì đáng để trông đợi. Hơn nữa, bộ này là một tác phẩm đang ra tức là đứa lười như mình vẫn có thể cố gắng :3

Mà chọn edit xong rồi mới nhận ra, bộ này cũng có thể coi là dưỡng thành *nhìn trời*. Cái fetish dưỡng thành của mình nó bộc lộ trước khi mình kịp nhận ra.

À thật ra mình làm bài giới thiệu để nói là mình sẽ edit nó thôi, nên chả viết gì vào đây mấy đâu =)) Đợi mấy bữa nữa quay lại đọc là được.

TG hàng về TT^TT


17

Anh ấy cường tráng hơn cả hồi trước nữa rồi. Nghe nói 21 tuổi mới hết cao, không biết tác giả có cho anh cao thêm nữa không. Mà cha tính làm gì con trai bây giờ?

Bộ đồ này khác hẳn, lần này không biết là lấy từ đâu ra. Mà tóc đen cái đoạn quay lại nhìn Touka trông cưng quạ.

Bữa nay Touka vừa bị bảo cruel, vừa bị bảo silly, mình chỉ quan tâm là trông bạn ấy béo ra TT_TT

[Viên ngọc kề bên] Chương 56


Chương 56

Lưu Quang ngơ ngác, nhìn mấy cục bông gòn lăn qua lăn lại trong lòng mình, cực kỳ kinh ngạc không nói được lời nào.

Bạch Thất Mộng lại coi cậu đã đồng ý, vỗ vai cậu nói tiếp: “Chỉ có Lưu Quang là nghĩa khí nhất! Lũ ranh con này phiền không chịu được, người khác chạy hết cả lượt. Ta bị chúng nó quấn không thoát thân nổi, cũng chẳng thể đi tìm tên khốn khiếp kia.. Đọc tiếp

[Viên ngọc kề bên] Chương 55


Chương 55

Lưu Quang nhìn Đàm U cẩn thận hôn viên ngọc kia, mặt tự nhiên nóng lên, nhưng cậu mới tỉnh không bao lâu, chỉ nói chuyện được một lát rồi không trụ được nữa, bất tri bất giác đã nhắm mắt thiếp đi lúc nào không hay.

Mấy ngày kế tiếp vẫn tỉnh tỉnh mê mê như thế, mơ màng nghe rất nhiều lời tình ái từ Đàm U, nhưng không nhớ được. Đợi lúc cậu bình phục hẳn, có thể đi lại đã là mấy tháng sau. Đọc tiếp

[Viên ngọc kề bên] Chương 54


Chương 54

Ánh nắng xuyên qua khung cửa chiếu vào, đâm chói mắt.

Lưu Quang không khỏi đưa tay lên, chậm chạp mở hai mắt – thứ đầu tiên đập vào mắt là đỉnh giường, sau đó là cột trụ khắc hoa, rồi là màn che mềm mại, cuối cùng là một gương mặt tuấn tú luôn cười.

Tim cậu chợt nảy lên, chuyện cũ lần lượt kéo về, không hỏi bật một tiếng “A”.

Đàm U nằm nghiêng trên giường, chăm chú ngắm nhìn, mỉm cười nói: “Tỉnh?”

Giọng vô cùng nhẹ nhàng, như thể đã nói thế trăm ngàn trăm ngàn lần, từng ngày từng ngày, hắn ở bên cạnh giường chờ cậu tỉnh lại.

Lưu Quang hơi hoảng hốt, đột nhiên cảm thấy ngực hơi khó chịu, hỏi: “Tôi ngủ bao lâu rồi? Mấy trăm năm hay mấy ngàn năm?”

Cậu vẫn nhớ ngày ấy Phượng Tử Hi đồng quy vu tận, trân châu cuối cùng vỡ ra thành bụi phấn, đúng ra cậu đã hồn phi phách tán rồi. Bây giờ có thể tỉnh táo lại, nhất định là Đàm U đã bỏ vô số tâm huyết mới khiến cậu lại có một thân máu thịt, linh hồn quy tụ.

Chuyện này trải gian nguy vô cùng thế nào, người bên ngoài không cách nào tưởng tượng, Đàm U thì chỉ cười nhẹ một tiếng, bâng quơ nói: “Dù là bao lâu, với ta thì chỉ là chớp mắt mà thôi.”

Dứt lời, không để Lưu Quang nói đã lại gần hôn lấy môi cậu.

Hơi thở ấm áp quen thuộc tràn ngập.

Lưu Quang hổn hển, tâm can đều kích động, nhịn không được đáp lại nụ hôn này.

Cậu ở trong bóng đêm khôn cùng đấu tranh lâu đến thế, giờ mở mắt người đầu tiên nhìn thấy là Đàm U. Đã để lỡ bao nhiều rồi, lúc này… hẳn là nên giữ chặt trong tay.

“Điện hạ…”

“Ngoan,” Đàm U lại hôn lên môi Lưu Quang, quyến luyến mãi mới dứt ra, “Thân thể em vừa phục hồi, nên nghỉ ngơi mới đúng.”

Lưu Quang giật mình, không nhịn được cười: “Hóa ra giờ là đến phiên tôi sinh bệnh? Ừm, vết thương của người đã tốt rồi?”

Vừa nói vừa đưa tay vuốt lên má Đàm U, nhưng cánh tay bủn rủn, không nghe lệnh chủ nhân.

Đàm U lặng lẽ cười, không gật đầu xũng không lắc đầu, chỉ nói: “Em ngủ tiếp đi.”

Ánh mắt hắn vô cùng dịu dàng, chỉ nhìn như thế thôi cũng đủ khiến trái tim Lưu Quang ấm nóng, dù mệt mỏi thế nào cũng không nỡ ngắm mắt lại.

Đàm U đưa tay điểm lên giữa trán cậu, cười dài: “Sao vậy? Muốn ta ru em sao?”

Lưu Quang bật cười, chốc lát sau lại khẽ thở dài, tựa đầu vào vai Đàm U, “Tôi ngủ lâu như thế, không biết Thiên Giới đã biến thành ra sao rồi.”

“Yên tâm, Bạch Thất Mộng vẫn hoạt bát lắm, không gặp rắc rối.”

“Ý tôi không phải vậy.”

“Phượng Tử Hi chết không hết tội, ta không có hứng cứu hắn.”

“Tôi cũng không nhắc tới cậu ta.”

Lưu Quang vẫn lắc đầu, chỉ nhìn Đàm U.

Đàm U với cậu đã tâm ý tương thông, sao lại không hiểu cậu đang nghĩ gì? Chỉ mỉm cười, chậm rãi nói: “Cũng không có việc gì lớn, chỉ là vị trí Thiên Đế đã thay đổi rồi thôi.”

“Lục điện hạ?”

Đàm U nghĩ ngợi, nói: “Ai ngồi ở đó thì liên quan gì đến em và ta? Không cần để ý làm gì.”

Lưu Quang tỉnh lại khỏi bóng đêm vĩnh cửu, thấy Đàm U bên mình liền đoán được người này đã mất rất nhiều công sức mới cứu được mình, tất nhiên đầu còn có thể lo chuyện Thiên Giới. Cậu hiểu Đàm U tuy không nói ra miệng nhưng vẫn coi cái ghế Thiên Đế là vật trong tay, nay vì cậu lại phải nhường quyền lợi địa vị cho người khác.

Ngực cậu nghẹn lại, nhưng không nói ra lời, ngón tay chuyển động, nắm lấy tay Đàm U.

Đàm U hiểu lòng cậu, hạ thấp giọng: “Nếu còn vướng bận, thì chịu khó dưỡng bệnh nhanh lên.”

Dừng một chút, lại hạ thấp giọng thêm nữa, cố ý thở vào bên tai Lưu Quang: “Để cho ta được… khoát hoạt.”

Mặt Lưu Quang lập tức đỏ lên, cọ quậy trong lòng hắn.

Đàm U chỉ cười, ầm ĩ một hồi lâu mới cuốn cả mình lẫn Lưu Quang vào chăn: “Thôi thôi, giờ ngủ được rồi chứ?”

Lưu Quang đúng là đã mệt, nhưng không muốn nhắm mắt ngủ, cậu sợ hết thảy chỉ là mộng. Cậu cố mở mắt, chăm chú quan sát Đàm U, chắc rằng gương mặt hắn đã khôi phục như ban đầu mới nhẹ thở ra.

Đàm U không còn cách nào, đành đổi biện pháp dỗ dành. Miệng niệm chú, trong tay đột nhiên có thêm một thứ xoay tròn trong bàn tay.

Lưu Quang nhìn kỹ, thì ra chính là viên trân châu của cậu.

Nhưng viên trân châu này phủ đầy vết nứt, thô ráp không ánh sáng, hoàn toàn mất đi vẻ lấp lánh khi xưa.

Lưu Quang nhìn ngây cả người, không biết Đàm U dùng bao nhiêu cách mới có thể chữa trị cho viên trân châu này hoàn chỉnh lại. Cậu chỉ ngủ say trong bóng đêm, mà Đàm U chỉ có một mình một người… làm thế nào chịu đựng qua những ngày đêm ấy.

Miệng cậu đắng lại, chưa cất lời đã bị Đàm U giành trước: “Tuy không thể khôi phục lại như ban đầu, nhưng khiến em cải tử hồi sinh cũng không phải quá khó.”
Cái khó có thể chịu được, chỉ là nỗi tương tư khắc cốt.

“Có điều lúc đó, em không nên chắn trước mặt ta.”

Lưu Quang nhướn mày, không chút do dự đáp: “Dù quay trở lại, tôi vẫn sẽ làm như vậy.”

“Vì sao?”

“Nếu ta xảy ra chuyện, điện hạ nhất định sẽ tìm cách cứu tôi. Nhưng nếu điện hạ ngủ say không tỉnh, chẳng phải tôi bó tay bó chân sao?”

Đàm U biết nếu gặp chuyện tương tự, Lưu Quang nhất định không chịu thua. Cậu nhất định sẽ làm theo lòng mình, dù tốn tâm sức thế nào cũng phải cứu hắn tỉnh lại. Nhưng chỉ cần nghe thế này, đủ biết tình cảm sâu nặng Lưu Quang dành cho mình, trái tim nhất thời đập liên hồi không thôi, nghẹn giọng: “Lưu Quang…”

Ánh sáng trong mắt Lưu Quang lấp lánh, không hề thua viên trân châu năm nào, nhẹ nhàng nói: “Điện hạ lúc đó không nghư rõ lời tôi nói sao? Đời này kiếp này, tôi chỉ muốn ở bên cạnh điện hạ.”

Đàm U tất nhiên đã nghe được, nhưng giờ lại được nghe Lưu Quang nhắc lại, tất nhiên cảm xúc khác hoàn toàn. Hắn cũng ngây ngẩn ra, hốt nhiên bật cười, giống như nhiều năm trước dịu dàng cúi đầu hôn lên viên trân châu trong tay.

Ngọc vẫn ở trong lòng bàn tay hắn, khẽ tỏa ra ánh sáng mát dịu.

Vì yêu một người, nên ngàn năm vạn năm chỉ là một chớp mắt.

Thế nên một giây một phút… cũng dài lâu như tuổi trời và đất.

 

 

—————————————-

Lần này rất thành thực và khẩn cầu cmt:

Có ai có bộ nào hay ho giới thiệu cho mình không? Yêu cầu là HE, không phải truyện sảng. Chọc trúng chỗ ngứa của mình mình sẽ edit

 

[Viên ngọc kề bên] Chương 53


Chương 53

Phượng Tử Hi sụp xuống đất, hai tay ôm chặt lấy mình như thể đang phải chịu rét lạnh thấu xương buốt thịt, thân thể run lẩy bẩy. Một lát sau, đột nhiên há miệng phun ra một ngụm máu, sau đó cười to.

Tiếng cười của cậu thê lương vô cùng, trong khu rừng tĩnh lặng vang lên đứt quãng, thật khiến người ta sởn tóc gáy. Đọc tiếp

[Viên ngọc kề bên] Chương 52


Chương 52

Lưu Quang nghĩ cũng đúng, lần trước gặp Phượng Tử Hi đã có vẻ nguy kịch tới nơi rồi, sao còn có thể sống tới giờ. Hơn nữa ở đây gần Huyễn Hư đảo, dù nó còn sống cũng không có gan mạo hiểm như thế.

Lưu Quang kết luận như vậy, rồi cẩn thận lắng nghe, chỉ thấy bốn phía yên tĩnh không hề có tiếng ca.

…Không chừng chỉ là ảo giác của cậu. Đọc tiếp