[Viên ngọc kề bên] Chương 56


Chương 56

Lưu Quang ngơ ngác, nhìn mấy cục bông gòn lăn qua lăn lại trong lòng mình, cực kỳ kinh ngạc không nói được lời nào.

Bạch Thất Mộng lại coi cậu đã đồng ý, vỗ vai cậu nói tiếp: “Chỉ có Lưu Quang là nghĩa khí nhất! Lũ ranh con này phiền không chịu được, người khác chạy hết cả lượt. Ta bị chúng nó quấn không thoát thân nổi, cũng chẳng thể đi tìm tên khốn khiếp kia...”

Hắn nói linh ta linh tinh một thôi một hồi, Lưu Quang không nghe được một nửa. Sau cùng, Bạch Thất Mộng phất tay, “Cứ như thế đi nhé, ta có việc quan trọng cần làm, làm xong sẽ đón chúng nay, rồi tiện thể hẹn cậu ngồi một lát.”

Lúc nói chuyện chân hắn cũng không ngừng bước phi ra ngoài cửa, chẳng khác nào bị ma rượt.

Đợi Lưu Quang tỉnh ra, đã chẳng còn thấy tăm hơi Bạch Thất Mộng nữa. Chỉ còn có ba con hổ con đang cắn cắn nhai nhai trên người, có một con còn bạo gan nhảy xuống cắn giầy Đàm U.

Lưu Quang không dám nhìn mặt Đàm U, ôm hổ con đứng bất động hồi lâu mới cất tiếng: “Điện hạ…”

“Không được!” Đàm U cố nén ý muốn đá văng con hổ dưới chân, sầm mặt ngắt lời cậu, “Huyễn Hư đảo không nuôi mấy thứ này.”

Nghe thế, Lưu Quang chỉ “Ồ” một tiếng, mặt thất vọng vô cùng, tay vẫn ôm chặt mấy cục bông không tha.

Đàm U thấy cậu như thế lại mềm lòng, giọng cũng mềm đi: “Thật ra, bắt Bạch Thất Mộng về là được.”

“Ồ.”

“Hoặc để người khác chăm.”

“Ồ.”

“Hoặc là…”

Đàm U chỉ nói có thể rồi dừng lại, vì Lưu Quang có hơi nhíu mày, đôi mắt trong suốt. Nhìn ánh mắt cậu như vậy, thật khó mà nói không được, đành nghiến răng xách hổ con từ dưới đất bỏ lên vai, oán hận nói: “Chỉ lần này thôi, lần sau không được dùng lý do này nữa.”

Lưu Quang khe khẽ cảm tạ, mặt nở nụ cười, không hề nghĩ ngợi bước lại gần Đàm U hôn lên một cái. Sau đó đỏ mặt quay đi, đến bên hồ xem đôi uyên ương trong ao.

Chỉ là một nụ hôn bình thường mà thôi.

Mà Đàm U lại sững sờ tại chỗ, lòng đầy kích động. Hắn cảm thấy vì vẻ mặt lúc đó của Lưu Quang, dù lên núi đao xuống biển lửa, biến Huyễn Hư đảo thành chuồng hổ cũng đáng.

Đáng tiếc chuyến đi từ đó bị mấy con hổ quấy rối liên tục, khiến Đàm U không thể gần gũi Lưu Quang. Lúc đầu bọn họ đón đôi uyên ương về rồi dạo một vòng Thiên Giới, đến khi khởi hành về Huyễn Hư đảo đã bị lũ nhóc con hành hạ tơi tả.

Khó khăn lắm mới đặt chân lên Huyễn Hư đảo, vừa thở phào một hơi, Đàm U đã nghe một tiếng chói tai, không khỏi nheo mắt lại.

Lưu Quang vốn nhạy cảm, lập tức hỏi: “Điện hạ, có chuyện gì sao?”

“Không có gì, chỉ là có một người khách lên đảo thôi.” Con ngươi đưa sang, cười nói, “Em mang lũ nhóc vào rừng chơi đi, ta đi một lát rồi về sau.”

Lưu Quang rất thức thời, hiểu Đàm U không buốn cậu gặp người khách này nên không hỏi nhiều, chỉ liếc nhìn hắn một cái rồi ôm lũ hổ con đi về phía rừng cây.

Đàm U nhìn cậu bước đi, tới khi khuất bóng mới quay người sang hướng khác, không nhanh không chậm tới mái đình cột trúc gần hồ nước.

Trong đình là một nam tử trẻ tuổi áo gấm ngọc quan, dáng vẻ có chút giống Đàm U, gương mặt luôn cười mỉm, trông rất hiền hòa, thấy Đàm U thì đứng dậy chào: “Nhị ca.”

Đàm U mỉm cười, cao giọng: “Thiên Đế bệ hạ quang lâm, sao không mang tùy tùng nào?”

Người thanh niên kia chỉ cười, đợi Đàm U đi tới ngồi xuống, mới ngồi xuống theo, nói: “Ta tới chơi cờ với nhị ca, sao dám hưng sư động chúng, rêu rao cho được?”

“Thân phận ngươi giờ đã khác, nên chú ý nhiều hơn.”

“Vâng vâng vâng.”

Thanh niên vừa gật đầu, vừa lấy bàn cờ ra bày lên bàn, tuy thân phận cao quý nhưng tính tình rất dễ gần.

Đàm U thở dài, tay phải cầm cờ, tay trái gõ lên mặt bàn, hỏi: “Có tin của lục đệ?”

“Lục ca quả là lợi hại, ta phái không bao nhiêu người tìm khắp trên trời dưới đất, nhưng một chút tin tức cũng không có. Bảo sao lúc trước hắn có thể diệt trừ nhiều dị kỷ như thế, thiếu chút nữa đã ngồi lên bảo tọa Thiên Đế.”

Đàm U a một tiếng, chỉ cười lạnh.

Thanh niên vừa chơi cờ, vừa quan sát sắc mặt Đàm U, cẩn thận hỏi: “Nhị ca, cần phái thêm người đi không?”

“Không cần, trên đời tất có kẻ hận hắn thấu xương, sẽ tìm mọi cách lấy mạng hắn.”

“Đúng, nhị ca thần cơ diệu toán, nhất định sẽ không để hắn gây sóng gió gì. Lúc Thiên Giới đổi chủ không biết bao kẻ mơ ước ngôi Thiên Đế, nhị ca lại ẩn cư lánh đời. Đợi đám tay chân tự diệt lẫn nhau, nguyên khí hao tổn, những kẻ thừa thãi bị loại trừ rồi, nhị ca mới ra tay dẹp yên cả, thật khiến người ta bội phục.”

“Hừ, kẻ thật sự bản lĩnh là mi chứ? Chẳng khác nào cỏ dại, gió chiều nào, thì đổ về chiều đó.”

Đàm U trào phúng, thanh niên chỉ cười vang không hề xấu hổ, tiếp tục lấy lòng: “Nói chung là nếu không phải nhị ca cố ý bị thương để ẩn cư tránh tai mắt mọi người ngầm diệt trừ đối thủ, thì sao tiểu đệ có được ngày hôm nay?”

Tay hạ cờ của Đàm U dừng lại một chút, con mắt đen nhíu lại, hỏi: “Ai nói… ta cố ý bị thương?”

“A,” Thanh niên biến sắc, toát cả mồ hôi lạnh, vội sửa lại, “Ta nhầm, là đúng lúc mà thôi. Đáng tiếc quá là đúng thời điểm, Thiên Giới vừa lục nằm hết trong tay nhị ca.”

Đàm U nhắm mắt lại khẽ mỉm cười, đột nhiên khoát tay, nói: “Hôm nay dừng ở đây đi, còn tiếp tục, ta sẽ thua mất.”

Thanh niên nghe thấy từ thua, đã thấy không ổn, nhìn lại bàn cờ tim càng đập tình thịch, cuống quít đứng lên, “Nhị ca sao thua được? Nhất định là tiểu đệ quá kém làm hỏng hứng chí của nhị ca. Ồ, đợi mấy ngày nữa em sẽ đến bồi tội sau.”

Vừa nói vừa rời khỏi, tuy mặt vẫn mỉm cười, sắc mặt lại trắng bệch.

Đàm U không để ý tới hắn, chỉ cúi đầu trầm tư nhìn bàn cờ.

Hồi lâu sau, mới nhẹ nhàng đặt một quân cờ xuống.

Chỉ một nước đi, thế cục biến đổi, chớp mắt đã chuyển bại thành thắng.

Đàm U đột nhiên thấy chán nản, hất tay để đám quân cờ rơi hết xuống đất, sau đó ra khỏi đình, bước về phía rừng cây.

Hắn đã biết trước đôi uyên ương mà Lưu Quang mang về hiện ở bên hồ, tìm một lúc thì quả đúng. Có điều mấy con hổ con kia quá ham chơi, Lưu Quang theo trông chúng nó muốn kiệt sức, đang tựa vào gốc cây ngủ gục. Lũ hổ con cũng lăn lóc ngủ say sưa, có con còn nằm phơi bụng tròn vo.

Đàm U từ xa nhìn thấy thế, không khỏi buồn cười khẽ khàng tới bên cạnh Lưu Quang, đưa tay vuốt má cậu.

“Ưm,” Lưu Quang còn đang mơ màng, mĩ mắt nháy nháy, khẽ gọi hai tiếng, “… Điện hạ.”

Trái tim Đàm U nảy lên, dù ngày đó đại quyền trong tay, chân đá Lục hoàng tử xuống đất đen cũng không đắc ý như hiện giờ. Hắn hít vào một hơi, từ từ ngồi xuống, đưa tay ôm lấy Lưu Quang đang ngủ say, nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt.

Toàn bộ Thiên Giới đã ở trong lòng bàn tay.

Nhưng thứ hắn thật sự muốn cầm, chỉ là bàn tay người này.

One thought on “[Viên ngọc kề bên] Chương 56

Love you all~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s